"BÁT CHÁO ĐÊM TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
Câu chuyện kể về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ hậu phương. Giữa một đêm mưa bom bão đạn, một người mẹ đã vượt chứng ngại vật, mang nồi cháo ấm đến cho những người lính bị thương, để rồi nhận ra người con trai duy nhất của mình cũng đang nằm đó.
Vào chiến dịch Đường 9 - Nam Lào năm 1971, Đội điều trị 14 của bà Nguyễn Thị Ty (khi đó là một nữ y tá 20 tuổi) đóng quân sát bìa rừng, bên một làng nhỏ thuộc Quảng Trị. Thương binh từ mặt trận chuyển về nườm nượp, trạm xá dã chiến luôn trong tình trạng quá tải, thiếu thốn từ bông băng đến lương thực.
Một đêm mưa tầm tã, máy bay B-52 của địch rải thảm liên tục, mặt đất rung chuyển. Giữa ánh chớp của bom đạn, một bóng dáng nhỏ bé, gầy guộc của một người mẹ địa phương gánh hai chiếc thúng che kín lá chuối, run rẩy bước vào trạm xá. Đó là Mẹ Thứ (tên thường gọi của một bà mẹ giao liên tại địa phương). Bên trong hai chiếc thúng là một nồi cháo hành còn nóng hổi và vài củ sắn lùi mà mẹ đã chắt chiu, nấu vội dưới hầm bí mật.
Bà Ty nhớ lại: *"Mẹ vừa vào đến nơi, tóc tai ướt sũng, người run bần bật vì lạnh và sợ bom, nhưng tay vẫn ôm chặt lấy nồi cháo như ôm báu vật. Mẹ bảo: 'Mấy đứa ăn đi cho nóng, ăn lấy sức mà cứu tụi nhỏ'".[
Mẹ Thứ đi cùng y tá Ty đến từng giường bệnh, múc từng thìa cháo bón cho những người lính trẻ tuổi chỉ bằng tuổi con mẹ. Đến góc hầm cuối cùng, nơi một chiến sĩ bị thương nặng ở đầu, băng gạc che kín nửa mặt đang rên rỉ gọi: "Mẹ ơi... nóng quá...".
Mẹ Thứ bỗng khựng lại, chiếc thìa trên tay rơi cạch xuống đất. Mẹ nhào tới, run rẩy sờ lên bàn tay có vết sẹo lớn ở ngón trỏ của người lính. Mẹ bật khóc nức nở: "Tuấn ơi! Con phải không Tuấn?". Đúng là anh Tuấn, đứa con trai độc nhất của mẹ đi lính đã hai năm biệt tích. Hai mẹ con nhận ra nhau giữa trạm phẫu thuật dã chiến, xung quanh là tiếng gầm rú của máy bay địch.
Nhưng cuộc gặp gỡ chỉ kéo dài chưa đầy mười phút. Tiếng còi báo động lại vang lên, một loạt bom mới lại dội xuống. Anh Tuấn thều thào: "Mẹ đi trốn đi, con ổn rồi. Có các chị y tá ở đây rồi". Mẹ Thứ gạt nước mắt, hôn lên trán con, rồi lại quả cảm gánh đôi thúng không bước ra màn đêm rực lửa để tiếp tục làm nhiệm vụ dẫn đường cho một đơn vị bộ đội khác đang hành quân qua làng.



