BÁT CHÁO ĐỘN RAU
BÁT CHÁO ĐỘN RAU TÀU BAY NƠI CHIẾN CHIÊN CHƯ PRÔNG
Nhân chứng kể lại: Bác Đinh Văn K'Măng (Cựu chiến binh Trung đoàn 9, Sư đoàn 304)
"Chiến trường Tây Nguyên mùa khô năm 1974 thiếu thốn đủ đường. Gạo tiếp tế chưa vào kịp, anh em chiến sĩ bám trụ trên vách đá Chư Prông phải chia nhau từng vốc gạo mốc bẻ đôi. Để nuôi quân giữ chốt, tiểu đội trưởng tên Bình, quê Hải Phòng, đã nảy ra sáng kiến đi hái rau tàu bay mọc hoang dọc các bờ suối cạn về nấu cháo.
Rau tàu bay có vị đắng, mùi hắc, nhưng khi đem băm nhỏ, ninh nhừ với vài hạt muối và lon gạo đỏ thì lại trở thành món ăn cứu đói cho cả tiểu đội. Tôi nhớ nhất buổi chiều sau trận đánh ác liệt giữ đồi chốt, anh em ai cũng rã rời, máu và bụi đất bám đầy người. Bình bưng chiếc nồi hông làm từ vỏ hỏa tiễn cũ, múc từng bát cháo loãng độn đầy rau xanh đưa cho từng chiến sĩ.
Bình cười, nhe hàm răng ám khói súng bảo: 'Ăn đi các cậu, rau tàu bay này ăn vào là người bay như tàu bay, giặc Mỹ bắn không trúng đâu!'. Đêm đó, Bình hy sinh trong một trận pháo kích bất ngờ của địch khi đang nhường căn hầm chữ A chắc chắn nhất cho hai đồng chí thương binh nặng.
Bát cháo độn rau tàu bay thời hoa lửa ngày ấy tuy đắng chát vị rừng nhưng lại ngọt ngào tình đồng đội. Nó đã nuôi dưỡng ý chí thép của những người lính trẻ, giúp chúng tôi bám trụ vững vàng trên đỉnh cao điểm rực lửa cho đến ngày toàn thắng."



