Bát cháo gạo lứt dâng người đồng đội nằm lại
Câu chuyện về tình người sâu nặng trong những đêm hành quân.
Tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh là một thứ tình cảm thiêng liêng vượt qua cả tình huyết thống, nơi người ta sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô trong khoảnh khắc sinh tử.
Bác Lê Văn Sáu (cựu chiến binh chiến trường Tây Nguyên, hiện sinh sống tại miền Trung, mang trên mình thương tật chiến tranh) rưng rưng nhớ lại kỷ niệm về người đồng đội quê ở Nam Định tên là Hùng:
Khoảnh khắc sẻ chia: Trong một đợt hành quân dài ngày qua những cánh rừng già Tây Nguyên, đồng chí Hùng bị cơn sốt rét ác tính hành hạ đến kiệt sức. Giữa rừng sâu nước độc, tiểu đội chỉ còn lại nhúm gạo lứt mang theo để dành nấu cháo cho anh em thương binh.
Bác Sáu đã thức trắng đêm canh lửa, nấu từng bát cháo ấm áp đút cho đồng đội. Trước khi nhắm mắt ra đi vì bệnh tình quá nặng, anh Hùng thều thào nắm tay bác Sáu gửi lời dã biệt quê nhà. Suốt mấy chục năm qua, cứ đến ngày giỗ trận, bác Sáu lại thắp hương tưởng nhớ người đồng đội năm xưa, coi đó như một phần máu thịt cuộc đời mình.



