BÁT CHÁO GIỮA ĐÊM KHUYA
Tình đồng đội trong chiến tranh luôn giản dị mà thiêng liêng vô cùng.

Đêm ấy, cơn sốt rét khiến anh lính trẻ tên Tâm run lên từng cơn trong góc lán nhỏ. Đồng đội thấy vậy liền gom chút gạo còn lại nấu cho anh một bát cháo nóng. Người nhóm bếp, người đi tìm thêm lá thuốc trong mưa rừng lạnh buốt. Khi bát cháo được mang tới, Tâm xúc động đến mức không nói nên lời. Giữa chiến trường thiếu thốn, một bát cháo nóng lúc ấy quý hơn bất cứ điều gì. Anh tiểu đội trưởng còn cẩn thận ngồi cạnh đợi Tâm ăn hết rồi mới yên tâm đi nghỉ. Ngoài kia tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lán, còn bên trong là hơi ấm của tình đồng đội chân thành. Chính những điều nhỏ bé ấy đã giúp họ vượt qua biết bao ngày tháng khắc nghiệt. Và bát cháo giữa đêm năm ấy mãi là ký ức không thể nào quên của thời hoa lửa.



