Bài viết

Bát Cháo Giữa Mùa Bom

Một bà mẹ nghèo nơi vùng chiến sự đã âm thầm nấu cháo nuôi thương binh và bộ đội suốt những năm tháng chiến tranh gian khó.

Thái Nguyên10/05/2026Văn Nhật Minh Anh (Liên đội TH số 2 Hoá Thượng-Đồng Hỷ-Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở cuối làng có một căn nhà tranh nhỏ của bà cụ Tư. Chồng mất sớm, con trai đi bộ đội chưa trở về, bà sống một mình với mảnh vườn nghèo.

Dù cuộc sống thiếu thốn, bà vẫn dành phần gạo ít ỏi để nấu cháo cho thương binh điều trị trong căn hầm gần làng.

Mỗi sáng, khi trời còn mờ sương, bà đã nhóm bếp. Khói bếp quyện cùng mùi lá thuốc và tiếng gà gáy tạo nên khung cảnh bình yên hiếm hoi giữa thời chiến.

Có lần bom rơi sát mép làng, mọi người hoảng hốt chạy trú ẩn. Nhưng bà Tư vẫn ôm nồi cháo nóng chạy về phía hầm cứu thương.

Một anh thương binh xúc động nói:
— “Mẹ để phần ăn cho mình đi ạ!”

Bà cười hiền:
— “Các con còn trẻ, còn phải đánh giặc giữ nước.”

Bát cháo của bà không có thịt cá, chỉ vài cọng rau rừng nhưng ai ăn cũng thấy ấm lòng.

Nhiều năm sau, những người lính trở về vẫn ghé thăm căn nhà nhỏ ấy. Họ nói rằng trong ký ức chiến tranh khốc liệt, hình ảnh bà cụ bên nồi cháo nghi ngút khói chính là điều khiến họ thêm vững tin để vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn