Bát Cháo Giữa Mùa Mưa Bom
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một bát cháo nóng được nấu từ những hạt gạo cuối cùng của người dân đã tiếp thêm sức mạnh cho những chiến sĩ bị thương. Đối với bà Võ Thị Kim Liên, đó là ký ức sâu đậm về nghĩa tình quân dân trong thời hoa lửa.
Mùa mưa năm 1970, chiến sự ở vùng Đức Phổ diễn ra vô cùng ác liệt. Những trận bom liên tiếp khiến nhiều gia đình phải sơ tán vào các hầm trú ẩn nằm sâu trong sườn đồi. Khi ấy, bà Võ Thị Kim Liên mới hai mươi lăm tuổi, làm công tác dân vận, thường xuyên cùng bà con tiếp tế lương thực và chăm sóc thương binh.
Một chiều mưa nặng hạt, bà Liên nhận được tin có ba chiến sĩ bị thương đang trú tạm trong một căn hầm nhỏ cạnh bờ suối. Đường đi lầy lội, bom vừa dứt chưa lâu, nhưng bà vẫn cùng mấy chị em trong xóm tìm cách mang thức ăn đến.
Về đến nhà, bà mở chiếc chum gạo thì chỉ còn lại vài nắm gạo ít ỏi dành cho cả gia đình. Mẹ bà nhìn con gái rồi lặng lẽ nói:
– “Các chú bộ đội còn trẻ, đang đau yếu. Nhà mình ăn khoai cũng được, con đem gạo nấu cháo cho các chú đi.”
Nghe lời mẹ, bà Liên hái thêm nắm rau tập tàng ngoài vườn, bỏ vào nồi cháo đang sôi nghi ngút. Cả nhà hôm ấy chỉ ăn sắn luộc, còn nồi cháo nóng được bà cẩn thận mang đến nơi các chiến sĩ đang trú ẩn.
Khi nhìn thấy bát cháo bốc khói giữa cơn mưa lạnh, một chiến sĩ trẻ xúc động đến nghẹn lời:
– “Chúng tôi tưởng mình đã bị lãng quên…”
Bà Liên mỉm cười:
– “Đồng bào mình còn thì các chú không bao giờ cô đơn.”
Suốt nhiều ngày sau đó, bà con trong xóm thay nhau giấu thương binh, chia nhau từng củ khoai, từng nắm gạo. Khi sức khỏe hồi phục, ba chiến sĩ tiếp tục trở về đơn vị. Trước lúc chia tay, người chiến sĩ trẻ nhất đã tháo chiếc khăn tay màu xanh đưa cho bà Liên và nói:
– “Nếu ngày hòa bình còn gặp lại, chúng tôi sẽ về thăm cô và bà con.”
Chiến tranh kết thúc, nhiều năm sau, đúng vào một ngày tháng Tư, một người đàn ông tóc đã điểm bạc tìm về căn nhà nhỏ năm xưa. Đó chính là người chiến sĩ trẻ từng được bà Liên chăm sóc. Ông mang theo bó hoa dại và không quên nhắc lại bát cháo nóng giữa mùa mưa bom năm ấy.
Nhắc lại kỷ niệm đó, bà Võ Thị Kim Liên thường xúc động nói:
“Thời chiến thiếu thốn đủ bề, nhưng tình người thì chưa bao giờ vơi cạn. Một bát cháo nhỏ thôi, nhưng chứa đựng cả tấm lòng của bà con dành cho những người đang chiến đấu vì Tổ quốc.”
Ngày nay, khi đã bước sang tuổi xế chiều, bà vẫn coi chiếc khăn tay màu xanh được cất giữ trong chiếc hộp gỗ cũ là kỷ vật quý giá nhất của một thời hoa lửa không thể nào quên.



