BÁT CHÁO HÀNH ĐÊM ĐÔNG CHƯA KỊP ĂN VÀ ƯỚC MƠ GIẢN DỊ GỬI LẠI TRẬN ĐỊA
BÁT CHÁO HÀNH ĐÊM ĐÔNG CHƯA KỊP ĂN VÀ ƯỚC MƠ GIẢN DỊ GỬI LẠI TRẬN ĐỊA
BÁT CHÁO HÀNH ĐÊM ĐÔNG CHƯA KỊP ĂN VÀ ƯỚC MƠ GIẢN DỊ GỬI LẠI TRẬN ĐỊA
Trong ký ức của những người cựu chiến binh may mắn sống sót sau đêm Noel định mệnh năm 1972, ngoài tiếng bom gầm rú xé toạc màn đêm, còn có một hình ảnh giản dị nhưng đau đớn khôn nguôi: nồi cháo hành nóng hổi của đại đội vẫn còn bốc khói, nhưng những người lính trẻ đã mãi mãi không thể quay lại ăn.
Ngày 24 tháng 12 năm ấy, cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông Bắc Bộ bao trùm khắp ga Lưu Xá. Hơn 100 chiến sĩ của Đại đội 915 đã lao động cật lực suốt từ tờ mờ sáng dưới làn mưa bom, đôi bàn tay rớm máu vì khuân vác những hòm đạn sắt và những bao bột mỳ nặng trĩu. Đến tận sẩm tối, khi quần áo ai nấy đều lấm lem bùn đất và bụi bột trắng xóa, cái bụng đói cồn cào và cái lạnh buốt xương bắt đầu bủa vây lấy những cơ thể thanh xuân. Để bồi dưỡng cho cả đội sau một ngày kiệt sức, tổ hậu cần đã gom góp những củ hành hiếm hoi cùng chút gạo ít ỏi để nấu một nồi cháo hành thật to, hy vọng hơi ấm của bát cháo nóng sẽ giúp các chiến sĩ vơi đi phần nào mệt mỏi.
Khi mùi thơm của hành hoa và gạo chín tới bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp dã chiến, những tiếng cười đùa tinh nghịch của những cô gái, chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi lại rộn rã vang lên. Họ xếp hàng, tay cầm những chiếc bát sắt tráng men cũ kỹ, vừa xoa hai bàn tay vào nhau cho bớt lạnh, vừa trêu đùa nhau về bát cháo "đặc biệt" đêm Noel. Có người còn bảo nhau: "Ăn nhanh lên rồi tối nay tụi mình hát đón Giáng sinh nhé!".
Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc bát cháo đầu tiên vừa được múc ra, còn chưa kịp đưa lên miệng để cảm nhận hơi ấm, thì tiếng còi báo động khẩn cấp rú lên từng hồi kinh hoàng. Tiếng loa phóng thanh gào thét: "B-52! Tất cả xuống hầm trú ẩn lập tức!". Những chiếc bát sắt vội vã đặt vội xuống nền đất, những bước chân hối hả chạy băng qua màn đêm lạnh giá để hướng về phía căn hầm Gia Sàng. Rồi bom dội xuống, mặt đất rung chuyển, đất đá và khói bụi mù mịt nuốt chửng cả một vùng.
Sáng hôm sau, khi khói bom đã tan và bình minh lên trên trận địa đổ nát, những người đồng đội đi tìm kiếm thi thể các anh hùng liệt sỹ đã lặng người đi khi nhìn thấy khu bếp dã chiến năm xưa. Nồi cháo hành đêm trước giờ đã lạnh ngắt, bị đất đá và bụi bom phủ xám xịt. Những chiếc bát sắt tráng men nằm lăn lóc bên những đôi dép cao su đứt quai, có chiếc bát vẫn còn nguyên phần cháo chưa kịp ăn một thìa nào.
Những người chiến sĩ trẻ tuổi ấy ngã xuống khi trong lòng vẫn mang theo những khát khao vô cùng giản dị: chỉ là một bát cháo nóng để xua đi cái lạnh đêm đông, là một giấc ngủ tròn sau ngày dài lao động, là ước mơ được trở về nhà ôm lấy mẹ cha. Câu chuyện về bát cháo hành dở dang đêm Noel năm ấy mãi mãi là một nốt lặng đau thương nhưng đầy kiêu hãnh, nhắc nhở thế hệ học sinh hôm nay về sự hy sinh thầm lặng, bình dị mà vô cùng vĩ đại của thế hệ cha anh đi trước.



