Bát cháo hành giữa rừng già
Trên đường Trường Sơn năm 1968, chị liên lạc viên Mơ kiệt sức vì cơn sốt ngàn hiểm nghèo. Giữa rừng sâu thiếu thốn, sự chăm sóc ân cần của chị y tá trạm giao liên cùng bát cháo hành rừng ấm áp đã giúp Mơ vượt qua ranh giới sinh tử để tiếp tục hành trình gửi thư bưu điện.
Mùa mưa Trường Sơn năm 1968 biến những con đường mòn thành những dòng suối bùn đỏ quạch. Mơ, nữ giao liên Bưu điện vận tải, lê từng bước chân nặng trĩu trên dốc dốc đá. Cơn sốt rét rừng ập đến bất ngờ làm toàn thân chị run cầm cập, môi xám ngắt, đôi mắt hoa lên vì kiệt sức. Trong túi bao xe bên hông chị là củ tài liệu mật phải chuyển gấp đến Binh trạm 14 trước khi trời sáng.
Mơ ngã gục xuống gốc cây kơ-nia khi chỉ còn cách trạm giao liên vài trăm mét. May mắn thay, chị Yến – y tá của trạm – trong lúc đi kiểm tra dây thông tin đã phát hiện ra Mơ. Chị Yến lập tức cõng Mơ về căn hầm âm dưới lòng đất.
Trạm giao liên lúc đó thiếu thốn đủ đường, thuốc nén sốt rét đã hết sạch. Chị Yến nhìn gương mặt mê man của đồng đội trẻ mà lòng như lửa đốt. Chị chạy ra sau hầm, nhặt nhạnh từng cọng hành rừng, ít củ sả dại và nhóm bếp lửa hoàng lang – loại bếp không xả khói để tránh máy bay soi. Chị đem nấu một bát cháo cẩm nóng hổi, giã thêm ít gừng rừng cho vào.
Khi Mơ tỉnh lại giữa cơn mê, chị thấy ánh đèn dầu tù mùng và nụ cười hiền hậu của Yến. Yến đỡ Mơ ngồi dậy, bón từng thìa cháo nóng: – "Ráng ăn đi em, hành rừng này giải cảm tốt lắm. Ăn xong xông một giấc là khỏe để còn đi tiếp!"
Hơi ấm của bát cháo cùng tình đồng chí chân thành đã cứu Mơ qua cơn nguy cấp. Mồ hôi vã ra như tắm, cơn sốt hạ dần. Ngay đêm hôm đó, Mơ lại tiếp tục khoác bao xe tài liệu lên đường, mang theo vệt ấm áp từ bát cháo hành rừng và tình chị em giữa trùng khơi bom đạ


