Bát cháo hành trên đỉnh Pa Kô
Tình đồng đội mộc mạc và sự hy sinh thầm lặng của người nữ y tá vùng cao để cứu chữa cho thương binh nặng giữa cơn sốt rừng hành hạ.
Mùa mưa năm 1968, đỉnh núi Pa Kô luôn chìm trong sương mù đặc quánh và cơn lạnh xé da xé thịt. Tại một trạm xá dã chiến dựng tạm bằng nứa lá dưới tán rừng già, y tá Y Mơ – một cô gái Pa Kô mới tròn 18 tuổi – đang túc trực bên giường bệnh của thương binh nặng Nguyễn Văn Đức. Anh bị thương nặng ở vùng bụng sau trận pháo kích tại đồi Đồng Cung, kèm theo cơn sốt xét ác tính hành hạ khiến môi xám bợt, người run lên cầm cập.
Trong điều kiện thuốc men cạn kiệt, kiên quyết không để đồng đội bỏ cuộc, Y Mơ đã cùng em gái lội qua 3 ngọn núi trong đêm mưa để tìm củ củ sơn thục và nương ngô cũ lấy lá hành rừng.
Trở về trạm xá khi đôi chân rướm máu vì gai rừng, Y Mơ nhóm bếp lửa hồng, cẩn thận ninh nhừ bát cháo hành nóng hổi. Cô cẩn thận bón từng thìa nhỏ cho Đức, lấy áo thổ cẩm của mình ủ ấm cho anh. Cơn sốt qua đi, Đức mở mắt chớp chớp, nhìn người nữ y tá đang thiếp đi bên cạnh bếp lửa. Bát cháo hành củ rừng năm ấy không chỉ cứu sống một chiến sĩ mà còn là minh chứng cho tình đoàn kết Bắc - Nam, Kinh - Thượng keo sơn trong bão lửa.


