Bát Cháo Khê Đêm Mưa Lạnh Và Bức Ảnh Để Lại
Kỷ niệm trong một đêm mưa rừng bão bùng ở ATK, ghi lại sự chăm sóc mẫn cán, vượt qua khoảng cách giữa Lãnh tụ và người cán bộ nhiếp ảnh trẻ tuổi giữa thời hoa lửa.
Trong thời gian chuẩn bị cho các chiến dịch lớn năm 1953, đồng chí Nguyễn Đăng Đại được giao nhiệm vụ đi theo đoàn công tác của Bác Hồ để chụp ảnh, ghi lại các hoạt động làm việc của Bác với Bộ Tổng Tư lệnh.
Một đêm mùa đông mưa rừng trút xuống xối xả, gió lùa qua khe lán nứa lạnh buốt. Đồng chí Đăng Đại bị một trận sốt rét rừng hành hạ bất ngờ. Cơn sốt cao khiến toàn thân ông run lẩy bẩy, đầu óc quay cuồng, không thể bước ra khỏi chiếc chõng tre để nhóm bếp lửa hay làm việc.
Trong khi đó, Bác Hồ vẫn đang miệt mài làm việc bên chiếc đèn dầu ở góc lán bên kia. Nghe tiếng rên hừ hừ và tiếng thở dốc bất thường của người cán bộ nhiếp ảnh trẻ, Bác Hồ dừng tay bút, thắp ngọn đèn bão rồi lặng lẽ bước sang góc lán của đồng chí Đại.
Đặt tay lên trán đồng chí Đại thấy nóng như hòn than, Bác Hồ vội lấy chiếc chăn bông của mình đắp thêm cho ông. Bác nhẹ nhàng bảo:
"Chú Đại sốt cao quá rồi. Nằm yên đấy, để Bác đi nhóm bếp nấu chút cháo nóng cho chú ăn xông hãn mồ hôi!"
Đồng chí Đăng Đại bàng hoàng, cố sức gượng dậy thều thào:
"Bác ơi... không được đâu ạ! Bác là Lãnh tụ, Bác phải nghỉ ngơi và làm việc lớn. Cháu chỉ bị sốt xoàng thôi, sáng mai là khỏi ạ..."
Bác Hồ vỗ nhẹ vào vai ông, giọng nói dứt khoát nhưng tràn đầy tình thương:
"Việc lớn hay việc nhỏ thì sức khỏe con người vẫn là quý nhất. Chú có khỏe thì mới cầm máy quay, máy chụp ghi lại lịch sử cho dân tộc được chứ! Nằm yên nghe lời Bác!"
Bác Hồ đi xuống bếp góc lán, tự tay nhóm lửa, lấy chút gạo nếp còn sót lại nấu một bát cháo gừng nóng. Do củi ướt và khói mù mịt, bát cháo có hơi bị khê mùi khói bếp. Bác tự tay bưng bát cháo bốc khói nghi ngút lên, dùng thìa quấy cho nguội bớt rồi đưa tận tay đồng chí Đại.
Bác mỉm cười hóm hỉnh:
"Bác nấu ăn không giỏi bằng các chú nuôi quân đâu, cháo hơi khê một chút nhưng có gừng nóng, chú ráng ăn hết rồi trùm chăn kín cho ra mồ hôi nhé!"
Cầm bát cháo khê từ tay vị Chủ tịch nước giữa đêm mưa rừng Việt Bắc, nước mắt đồng chí Nguyễn Đăng Đại hòa lẫn vào từng thìa cháo nóng. Vị cay nồng của gừng, vị khói của củi rừng và tình yêu thương bao la của Bác đã xua tan đi cơn sốt rét, sưởi ấm trọn vẹn tâm hồn người chiến sĩ nhiếp ảnh.



