Bát cháo loãng ở trạm phẫu thuật giữa rừng đại ngàn
Đào Thị Thủy Tiên
Một buổi chiều muộn, giữa tiếng đạn pháo địch bắn cầm canh từ xa, Bác Hồ bất ngờ ghé thăm trạm phẫu thuật tiền phương mà không hề báo trước. Bước vào căn lán nứa phủ bạt lúp xúp, nồng nặc mùi thuốc lào, i-ốt và máu khô, Bác lặng lẽ đi đến từng cáng thương binh nằm la liệt. Thấy Bác, nhiều chiến sĩ bị thương nặng, băng quấn kín đầu và ngực, cố gượng chống tay ngồi dậy reo lên: "Bác! Bác Hồ đến thăm chúng con!". Bác vội bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai chiến sĩ, ân cần nói: "Các chú cứ nằm yên nghỉ ngơi, đừng cử động kẻo rách miệng vết thương."
Khi đi ngang qua góc lán, Bác nhìn thấy một chiến sĩ trẻ măng đang nằm co ro vì cơn sốt rét rừng hành hạ, vết thương ở bắp đùi vừa được mổ lấy mảnh đạn ra còn rỉ máu. Cậu bé môi khô nứt nẻ, thều thào gọi mẹ trong cơn mê man. Bác hỏi đồng chí y tá: "Đồng chí ấy đã ăn gì từ trưa đến giờ chưa?". Người y tá ngập ngừng thưa: "Dạ báo cáo Bác, đơn vị chỉ còn một ít gạo rang nấu cháo loãng, nhưng đồng chí ấy yếu quá không tự nuốt nổi ạ."
Không chần chừ, Bác tự tay đỡ lấy bát cháo bốc khói nghi ngút từ tay y tá. Bác ngồi ghé xuống mép phản nứa gập ghềnh, dùng chiếc thìa nhôm nhỏ múc từng thìa cháo, cẩn thận ghé sát miệng thổi cho nguội bớt rồi nhẹ nhàng đưa vào môi người chiến sĩ. Từng thìa, từng thìa một, giọt nước mắt lăn dài trên gò má của vị Chủ tịch nước rơi trúng vào mu bàn tay run rẩy của người lính trẻ. Khi người lính tỉnh lại nhận ra đôi bàn tay ấm áp đang bón cháo cho mình chính là của Bác Hồ, anh òa khóc nức nở như một đứa trẻ trong vòng tay cha.



