Bát Cháo Lợn Rừng Và Mệnh Lệnh Từ Trái Tim Đêm Chiến Khu"
Câu chuyện diễn ra vào mùa đông năm 1948 tại chiến khu Việt Bắc. Giữa lúc chiến sự gay go và tin tức con trai ruột hy sinh ngoài mặt trận vừa gửi về, Bác sĩ Vũ Đình Tụng đã nhận được sự sẻ chia sâu sắc cùng bát cháo nóng do chính Bác Hồ dặn chuẩn bị. Tình yêu thương bao la và sự đồng cảm của Bác đã biến nỗi đau mất mát thành sức mạnh phi thường để người bác sĩ tận tụy cống hiến trọn đời cho y học nước nhà
Mùa đông năm 1948, tại trung tâm chiến khu Việt Bắc, Bệnh xá dã chiến Quân y phải làm việc hết công suất để cứu chữa cho hàng trăm thương bệnh binh từ các mặt trận gửi về. Điều kiện y tế lúc bấy giờ thiếu thốn đủ đường: thiếu thuốc mê, thiếu gạc tiệt trùng, và các bác sĩ phải mổ dưới ánh đèn dầu tù mù giữa lòng hầm đất.
Bác sĩ Vũ Đình Tụng — khi ấy đang là người đứng đầu lực lượng Y tế chiến khu — vừa trải qua một nỗi đau xé lòng: người con trai thứ hai của ông, một chiến sĩ cảm tử quân, đã anh dũng hy sinh tại mặt trận Hà Nội. Nén nỗi đau thương riêng, ông lao vào làm việc quên ăn quên ngủ, trực tiếp phẫu thuật suốt 36 giờ đồng hồ liên tục cho các đồng đội.
Một đêm đông rét buốt, khi Bác sĩ Tụng vừa hoàn thành ca mổ cuối cùng và kiệt sức ngồi gục bên bàn làm việc, cửa hầm dã chiến hé mở. Bác Hồ bước vào cùng một người bảo vệ mang theo một chiếc nồi đất nhỏ vẫn còn nghi ngút khói.
Bác bước lại gần, đặt tay lên vai Bác sĩ Tụng. Không khí trong căn hầm như ngưng lại. Bác Hồ nhìn vị bác sĩ bằng đôi mắt đượm buồn nhưng chứa chan sự đồng cảm:
— Chú Tụng ơi, Bác đã nhận được tin cháu nhà hy sinh ngoài mặt trận. Bác thương cháu lắm, thương cho một người cha mất đi đứa con hiếu thảo, và đất nước mất đi một người chiến sĩ dũng cảm.
Bác sĩ Tụng sững người, nước mắt trào ra. Bác Hồ tự tay mở nắp nồi đất, múc ra một bát cháo lợn rừng nóng hổi do bộ đội vừa săn được, đẩy về phía ông:
— Bác biết chú đau đớn và mệt mỏi lắm. Nhưng chú phải ăn bát cháo này lấy sức. Con trai chú hy sinh cho Tổ quốc, còn chú phải sống và khỏe mạnh để tiếp tục cứu sống hàng ngàn đứa con khác của Nhân dân đang nằm ngoài kia. Đó là mệnh lệnh của chiến trường, cũng là mong muốn của các cháu đã ngã xuống.
Cầm bát cháo nóng từ tay Bác Hồ, Bác sĩ Vũ Đình Tụng nghẹn ngào không nói nên lời. Nhìn vị Lãnh tụ tối cao của dân tộc dù bộn bề công việc quốc gia vẫn dành thời gian, tình thương và sự thấu hiểu sâu sắc cho nỗi đau riêng của một người chiến sĩ, ông cảm thấy nỗi đau mất mát trong lòng như được sưởi ấm và xoa dịu.
Bát cháo đêm đông năm ấy tại chiến khu Việt Bắc đã tiếp thêm cho Bác sĩ Vũ Đình Tụng một nguồn sinh lực mới. Tình thương của Bác Hồ trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp ông vượt qua suốt những năm tháng "thời hoa lửa" gian khổ, cống hiến trọn vẹn tài năng và tâm huyết cho ngành Y tế cách mạng và sự nghiệp chăm sóc thương bệnh binh Việt Nam.



