Bát cháo măng rừng tình nghĩa và tấm lòng người nữ nuôi quân
Giữa những ngày tháng gian khổ quay quắt của mùa khô Trường Sơn, hình ảnh chị Hồ Thị Huệ – người nữ nuôi quân kiên cường – đã trở thành điểm tựa ấm áp cho hàng trăm chiến sĩ tiền phương. Khi những cơn mưa bom dội xuống liên tục làm đứt gãy tuyến đường tiếp tế, lương thực cho trạm y tế và các đơn vị chiến đấu trở nên khan hiếm hơn bao giờ hết. Giữa cái đói, cái rét và cái bệnh hoạn rình rấp, chị Huệ đã không quản ngại nguy hiểm, một mình lội rừng sâu mò mẫm đào từng củ măng, hái từng nắm lá rừng về làm thức ăn nuôi quân. Dưới căn hầm dã chiến nồng khét mùi thuốc súng, chị cẩn trọng nhường từng mọt gạo cuối cùng để nấu những bát cháo măng nóng hổi, tận tay đút từng muỗng cho các anh em thương binh đang trong cơn nguy cấp. Bằng tình yêu thương bao la của một người chị, người đồng chí, chị Huệ còn kiên trì tìm kiếm các loại lá thuốc dân gian để xoa dịu vết thương và hạ sốt cho chiến sĩ giữa lúc vật tư y tế đã cạn kiệt. Sự chăm sóc chu đáo, tận tụy cùng lời xoa dịu dịu dàng của chị đã tiếp thêm nghị lực phi thường cho biết bao người lính vượt qua ranh giới sinh tử để bình phục trở lại trận địa. Trở về sau ngày đất nước trọn niềm vui, chị Huệ vẫn sống một cuộc đời khiêm nhường, đòn gánh năm xưa cùng ký ức thời hoa lửa mãi là niềm tự hào sâu sắc của chị và dân làng.



