BÁT CHÁO NGÔ NON GIỮA ĐÊM SƯƠNG XÍN MẦN
BÁT CHÁO NGÔ NON GIỮA ĐÊM SƯƠNG XÍN MẦN
Nhân chứng kể lại: Bác Vàng Seo Páo (Cựu chiến binh Trung đoàn 141)
"Mùa đông năm 1979 tại mặt trận hướng Xín Mần (Hà Giang), sương muối buốt đến tận xương tủy, bám thành một lớp màng mỏng lạnh ngắt trên mũ tai bèo. Đại đội chúng tôi bám trụ dưới chiến hào sạt lở, chịu ba ngày liền đứt bữa vì đường vận chuyển nhu yếu phẩm bị pháo tầm xa của địch bắn chặn điên cuồng. Anh em đói khát, hai mắt trũng sâu nhưng tay vẫn bấu chặt bệ bắn.
Đêm đó, mế dân quân người Mông từ bản xa đã lén luồn qua các hốc đá tai mèo, mang lên cho tổ trực chiến một hũ sành chứa cháo ngô non mới bung còn nóng hổi. Mế lấy chiếc thìa nhôm sứt cán chuyền tay từng người. Giữa bóng tối dày đặc của hầm hếch dã chiến, bát cháo ngô non thời hoa lửa thơm lừng, ấm nóng ngấm vào dạ dày như hồi sinh lại cả cơ thể đang đông cứng.
Lời mế thì thầm bằng tiếng Kinh chưa vững: 'Bộ đội ăn đi, giữ cái chốt cho dân bản, không cho giặc vào đâu' chính là mệnh lệnh trái tim tiếp thêm cái chí sắt đá để anh em giữ vững trận địa."



