Cựu chiến binh

BÁT CHÁO NHƯỜNG LẠI

Lào Cai16/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁT CHÁO NHƯỜNG LẠI

Đơn vị bị kẹt giữa rừng sâu đã bốn ngày. Đường tiếp tế bị cắt, mưa rừng xối xả khiến việc cơ động gần như tê liệt. Gạo chỉ còn lại chưa đầy một lon, rau rừng hái được cũng chẳng đủ nấu thành canh. Cái đói bắt đầu hiện rõ trên từng khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ và kiệt sức.

Buổi chiều hôm ấy, anh nuôi đặt nồi lên bếp dã chiến, đổ lon gạo cuối cùng vào nấu cháo. Nước nhiều hơn gạo, khuấy mãi mà nồi cháo vẫn loãng đến mức có thể nhìn thấy đáy. Nhưng mùi cháo nóng lan ra trong mưa lạnh vẫn khiến ai nấy nuốt nước bọt.

Ma Văn Ván ngồi dựa gốc cây, lưng ướt sũng. Trước mặt anh là Tuấn – một chiến sĩ trẻ bị thương ở bụng từ trận đánh hôm trước. Tuấn sốt cao, môi khô nứt, hơi thở yếu dần. Quân y lắc đầu:
“Nếu không ăn được gì tối nay, rất nguy hiểm.”

Khi cháo được múc ra, mỗi người chỉ được nửa bát nhỏ. Bát cháo của Tuấn run rẩy trên tay, cháo sóng sánh đổ ra ngoài vì cơn sốt làm tay cậu không giữ nổi. Ma Văn Ván lặng lẽ nhìn, không nói gì.

Anh cầm bát cháo của mình, bước lại gần Tuấn. Không một lời, anh nghiêng bát, đổ phần cháo của mình sang bát Tuấn. Một chiến sĩ bên cạnh giật mình:
“Anh Ván, anh không ăn thì lấy đâu sức mà đi?”

Ma Văn Ván chỉ khẽ lắc đầu, giọng khàn đi vì mệt:
“Tôi còn chịu được. Nó thì không.”

Tuấn mở to mắt nhìn anh, môi mấp máy nhưng không nói nên lời. Nước mắt trào ra, hòa lẫn với mồ hôi và nước mưa trên khuôn mặt non trẻ. Ma Văn Ván đỡ bát cháo, kiên nhẫn thổi từng thìa, đút cho Tuấn ăn chậm rãi như người anh đút cho em nhỏ.

Đêm xuống, rừng lạnh buốt. Gió rít qua tán cây, mưa nặng hạt hơn. Ma Văn Ván ngồi gác ca đầu, bụng cồn cào, đầu óc choáng váng. Đến nửa đêm, anh không đứng vững nữa, ngã khuỵu bên gốc cây.

Khi anh tỉnh lại, trời đã gần sáng. Quân y đang truyền cho anh chút nước đường ít ỏi. Cả người anh rã rời, mắt hoa lên, nhưng điều đầu tiên anh hỏi không phải là mình ra sao, mà là:
“Thằng Tuấn… thế nào rồi?”

Quân y gật đầu:
“Nó qua cơn rồi. Ăn được, hạ sốt.”

Ma Văn Ván nhắm mắt lại, một nụ cười rất nhẹ hiện lên nơi khóe môi. Với anh, thế là đủ.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, có một người đàn ông dáng cao, tóc điểm bạc đứng dậy xin phát biểu. Ông nghẹn ngào nói:
“Năm ấy, nếu không có bát cháo của anh Ván, tôi đã không sống để có ngày hôm nay.”

Ma Văn Ván ngồi lặng ở hàng ghế dưới, cúi đầu. Anh chưa bao giờ nghĩ đó là việc gì lớn lao. Giữa chiến tranh, có những sự hy sinh không ghi trong chiến công, không có huân chương, chỉ lặng lẽ nằm lại trong ký ức của những người còn sống.

Nhưng chính những bát cháo nhường lại ấy đã giữ cho đồng đội ở lại với cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn