BÁT CHÁO NHƯỜNG NGƯỜI BỊ THƯƠNG
Câu chuyện kể về bà Lê Thị Oanh nhường phần cháo cuối cùng của mình cho một thương binh đang kiệt sức. Bát cháo nhỏ thể hiện tình quân dân sâu nặng.
Trong một đợt thiếu lương thực năm 1968, trạm cứu thương nơi bà Lê Thị Oanh phục vụ chỉ còn một ít gạo. Bà nấu thành nồi cháo loãng để chia cho những người bị thương.
Sau khi chia xong, nồi chỉ còn lại một bát nhỏ dành cho bà. Đúng lúc ấy, một chiến sĩ mới được đưa đến trong tình trạng mệt lả vì mất máu và nhiều ngày không được ăn.
Bà Oanh không do dự, đút từng thìa cháo cho người chiến sĩ. Bản thân bà uống nước ấm rồi tiếp tục chăm sóc những người khác.
Vài ngày sau, người chiến sĩ hồi tỉnh. Trước khi chuyển về tuyến sau, anh nắm tay cảm ơn và nói sẽ không bao giờ quên bát cháo ấy.
Bà Oanh kể:
“Chúng tôi chỉ nghĩ người bị thương cần ăn hơn mình. Khi ấy, ai cũng thương nhau như người trong một gia đình.”
Bát cháo giản dị trở thành ký ức cảm động về lòng nhân hậu, đức hy sinh và tình quân dân trong thời hoa lửa.



