Bát cháo sẻ đôi bên dòng sông trăng
Bà Vũ Thị Thanh (cựu quân y sĩ chiến trường Bình Trị Thiên) chia sẻ về một ký ức đẫm nước mắt nhưng thấm đượm tình người tại trạm xá dã chiến:
"Đêm đó, trạm xá tiếp nhận một lượng lớn thương binh từ bên kia sông chuyển sang. Bệnh nhân nằm chật kín các hầm dã chiến. Thuốc men lúc bấy giờ khan hiếm vô cùng, anh em y bác sĩ phải tận dụng từng chút bông băng, nước muối sinh lý tự chế để sát trùng vết thương cho lính.
Tôi nhớ mãi một chiến sĩ bị thương nặng ở chân, sốt cao mê man. Cả trạm chỉ còn lại một bát cháo gạo lứt nấu loãng dành riêng cho ca nặng nhất. Khi tôi đút từng thìa cháo, anh thều thào không chịu nuốt hết mà cứ mím chặt môi, bảo: 'Chị ơi, để dành thìa này cho thằng Nam bên cạnh, nó mất máu nhiều hơn em...'. Nghe câu nói ấy giữa không gian nồng nặc mùi thuốc sát trùng và tiếng pháo vọng từ xa, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi. Tình đồng chí thiêng liêng ấy là thứ sức mạnh kỳ diệu giúp chúng tôi vượt qua tất cả giới hạn của con người."



