Bát cháo sẻ nửa và tình đồng đội giữa mưa bom
Khúc tráng ca về những người con gái thanh niên xung phong xem nhiệm vụ thông đường lớn hơn tính mạng, nơi tình cảm đồng chí hóa thành tấm lá chắn thép trước đạn bom kẻ thù.
Bà Trần Thị Mai sinh năm 1951 tại phường Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng. Năm 18 tuổi, mang theo khát vọng tuổi trẻ dâng hiến cho độc lập dân tộc, bà gia nhập lực lượng thanh niên xung phong chi viện cho tuyến lửa Trường Sơn. Ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời bà không chỉ là những hố bom sâu hoắm bên ngầm Trạ Ang, mà là tình đồng đội ấm áp giữa rừng già. Có những đêm đói lả vì thiếu lương thực, các chị em nhường nhau từng muỗng cháo loãng hay miếng cơm cháy cuối cùng. Khi đồng đội bị thương nặng do bom từ trường, chính bà Mai là người không màng hiểm nguy, cùng đồng đội cáng thương binh vượt qua trọng điểm dưới tầm pháo sáng rực trời. Trở về Hải Phòng sau chiến tranh, ánh mắt rưng rưng xúc động mỗi khi nhắc đến những người ngã xuống năm xưa vẫn minh chứng cho một trái tim trọn vẹn nghĩa tình thủy chung.


