Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Bát cháo thời lửa đỏ

Bối cảnh: Năm 1966, bác Định làm TNXP bảo vệ cầu Non Nước. Mỹ ném bom, bác bị vùi lấp. Diễn biến: Mẹ Nuôi - dân Ninh Sơn cứu bác lên. Nhà hết gạo, mẹ vét hũ gạo cuối cùng nấu bát cháo loãng cứu sống bác. Mẹ dặn: "Con phải sống để trả thù cho nước". Ý nghĩa: Bát cháo của mẹ là biểu tượng tình quân dân "thời lửa đỏ" ở Ninh Bình. Nhắc thanh niên hôm nay sống xứng đáng với hy sinh của thế hệ trước.

Ninh Bình24/04/2026Nguyễn Thị Quỳnh Như (12A4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bát Cháo Thời Lửa Đỏ Ở Cầu Non Nước Chuyện kể của nhân chứng lịch sử - Bác Phạm Văn Định, Cựu TNXP Ninh Bình Những ngày tháng 8 lịch sử, về Ninh Bình nghe chuyện thời lửa đỏ, chúng tôi may mắn được gặp bác Phạm Văn Định, 77 tuổi, quê Gia Viễn. Ở tuổi 17, bác là đội viên Đại đội TNXP 277, nhận nhiệm vụ bám trụ cầu Non Nước - trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ trên tuyến đường 1A. Địch phá, ta sửa ta đi giữa túi bom Bác Định nhớ lại, năm 1966, bầu trời Ninh Bình không một ngày im tiếng bom. Cầu Non Nước, phà Gián Khẩu bị máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm. Ban ngày địch cày nát mặt đường, đêm xuống, những chàng trai, cô gái TNXP mới 16, 17 tuổi lại vác cuốc xẻng ra lấp hố bom, nối đường cho xe qua. Đêm 18 tháng 8 năm 1966, một trận bom tọa độ dội xuống. Mười đồng đội của bác đã vĩnh viễn nằm lại ở tuổi đôi mươi. Riêng bác bị sức ép bom vùi lấp dưới căn hầm sâu. Bát cháo của mẹ và lời dặn phải sống Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong căn nhà lá. Người cứu tôi là mẹ Nuôi ở phường Ninh Sơn. Mẹ kể, nghe bom nổ, mẹ chạy ra bới đất, moi tôi lên người đầy máu, bác Định rưng rưng. Ba ngày mê man, đơn vị hết lương thực. Nhà mẹ cũng không còn gì. Thương anh TNXP như con, mẹ vét hũ gạo cuối cùng, chỉ còn độ hai bơ, nấu nồi cháo loãng. Mẹ bón cho bác từng thìa, nghẹn ngào: Con phải sống. Mày sống để trả thù cho mười đứa bạn mày, trả thù cho nước. Mẹ hết gạo rồi, nhưng còn củ khoai, củ sắn mẹ vẫn nuôi được chúng mày. Bát cháo ấy đã kéo bác Định từ cõi chết trở về. Khỏe lại, bác tiếp tục cùng đồng đội bám trụ cầu Non Nước, đảm bảo mạch máu giao thông không bao giờ tắc. Bài học cho thế hệ trẻ hôm nay Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi lần kể lại, mắt bác Định vẫn đỏ hoe. Với bác, bát cháo của mẹ Nuôi không chỉ để cứu đói. Đó là mệnh lệnh của nhân dân, là ý chí quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của cả một thế hệ thời lửa đỏ. Câu chuyện ở cầu Non Nước năm xưa là minh chứng hùng hồn cho tình quân dân cá nước, cho tinh thần tất cả vì miền Nam ruột thịt của đất và người Ninh Bình. Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi đoàn viên thanh niên hãy tự hỏi: Chúng ta đã sống xứng đáng với bát cháo cuối cùng của mẹ, với máu xương của cha anh chưa? Câu trả lời nằm ở chính hành động, ở sự cống hiến, dựng xây quê hương Ninh Bình ngày càng giàu đẹp, văn minh. ---

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn