Bài viết

Bát cháo tình thương bên hiên chùa cổ và nụ cười rạng rỡ của những em thơ đất tháp

22/08/2026xã Nam Thanh Miện (Xã Nam Thanh Miện)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về tình người ấm áp và sứ mệnh nhân đạo của người lính Cụ Hồ trên đất nước Chùa Tháp.

Trong những năm tháng làm nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia hồi sinh từ tro tàn của họa diệt chủng, bộ đội tình nguyện Việt Nam không chỉ là những chiến sĩ kiên cường trên tuyến đầu trận mạc, mà còn là những người anh, người cha mang nặng tình thương với những mảnh đời bất hạnh.

Bác Đặng Văn Hùng (cựu chiến binh Quân tình nguyện Việt Nam tại chiến trường Siem Reap giai đoạn 1980 - 1986, hiện mang thương tật chiến tranh hạng 3/4) bồi hồi nhớ lại:

  • Hơi ấm giữa vùng đất hoang tàn: Khi tiểu đội của bác đóng quân cạnh một ngôi chùa cổ ở ngoại vi thành phố Siem Reap, nơi đây ngập tràn những đứa trẻ mồ côi lang thang, không nhà cửa, không người thân thích, cơ thể gầy gò vì đói khát.

  • Bác Hùng kể lại, mỗi buổi chiều khi bếp dã chiến vừa đỏ lửa, các anh lại chủ động bớt lại một phần gạo và muối trong khẩu phần ăn hạn hẹp của mình, cùng với rau rừng nấu thành những nồi cháo lớn để phát cho các cháu. Bác nhớ mãi hình ảnh một bé gái chừng sáu tuổi, đầu trọc, đôi mắt to tròn trũng sâu, nhận bát cháo nóng hổi từ tay chú bộ đội Việt Nam. Cô bé không ăn ngay mà ôm chặt lấy bát cháo, ngước lên nhìn bác bằng ánh mắt biết ơn rưng rưng rồi nở nụ cười rạng rỡ – nụ cười hiếm hoi giữa một vùng đất vừa trải qua cơn ác mộng diệt chủng.

  • Bác Hùng nghẹn ngào chia sẻ: "Lúc ấy, nhìn những đứa trẻ ăn ngon lành, anh em ai nấy đều thắt lòng lại nhưng cũng vô cùng ấm áp. Chúng tôi tự nhủ rằng, sự hy sinh mồ hôi và xương máu của mình trên đất bạn không chỉ để bảo vệ hòa bình, mà còn để đem lại nụ cười và sự sống cho những mầm non vô tội này".

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn