Bát Cháo Trong Đêm Hành Quân
Một bát cháo nóng giữa đêm mưa rừng đã cứu sức cho cả một tổ trinh sát sau nhiều ngày kiệt sức vì hành quân và thiếu lương thực.
Năm 1971, bà Lê Thị Xuân tham gia đội hậu cần đóng gần vùng rừng miền Đông Nam Bộ. Công việc của bà và đồng đội là nấu ăn, tiếp tế lương thực và chăm sóc thương binh cho các đơn vị đi qua khu căn cứ. Cuộc sống trong rừng vô cùng thiếu thốn. Gạo phải chia từng lon nhỏ, rau rừng hái được bao nhiêu dùng bấy nhiêu. Có thời gian dài, cả đơn vị chỉ ăn cháo loãng với muối rang. Trong lán bếp của bà Xuân luôn có một chiếc nồi lớn treo trên bếp củi. Mọi người thường nói vui:
“Bếp còn đỏ lửa là còn niềm tin.” Một đêm cuối mùa mưa, trời tối đen và mưa xối xả không ngớt. Khoảng gần nửa đêm, một tổ trinh sát sáu người trở về căn cứ sau nhiều ngày làm nhiệm vụ. Họ ướt sũng, quần áo lấm đầy bùn đất. Có người đi không nổi vì sốt rét và đói lả. Bà Xuân kể rằng lúc ấy trong kho gần như không còn gì ngoài ít gạo vụn và một nắm lá môn rừng. Nghe tiếng đồng đội báo có bộ đội về, bà cùng mọi người lập tức nhóm thêm lửa. Họ gom tất cả phần gạo còn lại nấu thành một nồi cháo loãng. Trong lúc chờ cháo chín, một chiến sĩ trẻ ngồi sát bếp lửa, hai tay run lên vì lạnh. Anh nhìn nồi cháo đang sôi rồi cười yếu ớt:
“Ngửi mùi thôi cũng thấy khỏe lại rồi chị ạ…” Khi cháo chín, bà Xuân múc từng bát đưa tận tay mọi người. Không ai nói nhiều. Giữa tiếng mưa rừng và ánh lửa bập bùng, họ lặng lẽ ăn từng thìa cháo nóng như sợ thời gian trôi quá nhanh. Một chiến sĩ vừa ăn vừa nói:
“Mai có đi tiếp cũng đủ sức rồi.” Đêm ấy, tổ trinh sát ngủ ngay bên bếp lửa đến sáng. Trước khi rời đi, người chiến sĩ trẻ lúc trước quay lại cảm ơn bà Xuân rồi nói:
“Sau này hòa bình, chắc tôi sẽ nhớ mãi bát cháo này.” Nhiều năm sau chiến tranh, bà Lê Thị Xuân vẫn nhớ rõ đêm mưa ấy cùng nồi cháo loãng bên bếp củi. Với bà, trong thời hoa lửa, đôi khi điều giữ con người đứng vững không phải là những điều lớn lao, mà chỉ là một bát cháo nóng được sẻ chia đúng lúc giữa gian khó và tình đồng đội.



