BÁT CHÈ CỦ CÁO BÊN BỜ SÔNG ĐẦM
BÁT CHÈ CỦ CÁO BÊN BỜ SÔNG ĐẦM
Nhân chứng kể lại: Bác Võ Văn Nam (Cựu chiến binh Sư đoàn 2, mặt trận Quảng Nam)
"Mùa lũ năm 1971, vùng trũng Quảng Nam ngập trắng nước. Đơn vị chúng tôi bị địch bao vây cô lập giữa một gò đất cao bên bờ sông Đầm, lương thực cạn kiệt, anh em phải nhịn đói ba ngày liền, người run lên vì lạnh và đói.
Đêm tối, mẹ hai – một bà mẹ cơ sở ở bên kia sông – đã một mình chèo chiếc ghe nhỏ, vượt qua dòng nước xiết và bốt gác của giặc để mang đến cho đơn vị một nồi chè củ cáo (loại củ dại mọc dưới đầm lầy). Củ cáo được mẹ đào lên, rửa sạch bụi bùn, giã nát rồi nấu với chút đường bát xứ Quảng. Bát chè đen sánh, nóng hổi và ngọt lịm được mẹ múc trao cho từng chiến sĩ.
Mẹ Hai thì thầm: 'Ăn đi tụi con, ăn cho ấm cái bụng mà giữ súng. Mẹ không để bộ đội Cụ Hồ phải chết đói đâu'. Bát chè củ cáo thời hoa lửa ngày ấy không chỉ có vị ngọt của đường, vị bùi của củ dại, mà đong đầy tình yêu thương bao la của người mẹ miền Trung, tiếp thêm sinh lực để chúng tôi phá vòng vây, tiếp tục chiến đấu."



