Bát chè đậu đen và tấm lòng của Bác
Trong những câu chuyện về Chủ tịch Hồ Chí Minh, có những việc làm hết sức giản dị nhưng lại chứa đựng bài học sâu sắc về cách sống. Câu chuyện về một bát chè đậu đen Bác chia cho người chiến sĩ liên lạc là một câu chuyện như thế.
Một đêm khuya, khoảng 10 giờ, một đồng chí liên lạc đến nhà sàn của Bác để chuyển công văn. Sau một ngày làm việc, Bác cũng vừa được anh em phục vụ mang lên một bát chè đậu đen nấu với đường phèn để bồi dưỡng.
Biết người chiến sĩ liên lạc phải làm việc khuya, Bác gọi mang ra một chiếc bát và một chiếc thìa nhỏ. Người tự tay chia bát chè thành hai phần rồi ân cần nói:
– Cháu ăn đi!
Đồng chí liên lạc có phần ngần ngại. Bên ngoài lúc ấy vang lên tiếng đằng hắng của người phục vụ, như muốn nhắc rằng đó là phần chè dành cho Bác. Thấy người chiến sĩ chưa ăn, Bác lại nhẹ nhàng:
– Ăn đi, Bác cùng ăn…
Không muốn làm Bác buồn, đồng chí liên lạc nhận phần chè, ăn xong rồi cảm ơn Bác và trở về.
Ra đến sân, đồng chí cấp dưỡng chạy theo, khẽ trách:
– Cậu chán quá! Cả ngày Bác có bát chè để bồi dưỡng làm đêm mà cậu lại ăn mất một nửa.
Người chiến sĩ chỉ biết phân trần:
– Khổ quá, anh ơi! Em có sung sướng gì đâu. Thương Bác, em vừa ăn vừa rớt nước mắt. Nhưng không ăn thì sợ Bác không vui, mà ăn thì biết chắc các anh sẽ mắng.
Câu chuyện nhỏ nhưng cho thấy tấm lòng bao dung và sự quan tâm chân thành của Bác Hồ đối với cán bộ, chiến sĩ. Trong hoàn cảnh còn nhiều khó khăn, bát chè ấy là phần bồi dưỡng quý giá dành cho Bác sau một ngày làm việc. Thế nhưng khi thấy người chiến sĩ đang làm nhiệm vụ lúc đêm khuya, Bác không nghĩ đến phần mình mà sẵn sàng chia sẻ.
Qua câu chuyện, chúng ta hiểu rằng sự sẻ chia không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Đôi khi đó chỉ là một phần quà nhỏ, một lời hỏi thăm, một sự giúp đỡ đúng lúc hay biết nhường cho người khác điều mình đang có.
Học Bác là học cách sống biết yêu thương, quan tâm và sẻ chia. Khi mỗi người biết nghĩ cho người khác, cộng đồng sẽ thêm gắn kết, cuộc sống sẽ trở nên nhân ái và tốt đẹp hơn.
Một bát chè được chia đôi, nhưng tình thương mà Bác gửi gắm trong đó thì còn mãi.



