Bát Chè Hạt Sen Đêm Rằm Và Tấm Tình Của Bác
Kỷ niệm trong một đêm rằm Trung thu giữa chiến khu ATK, ghi lại sự tinh tế và lòng bao dung sâu sắc của Bác Hồ dành cho người chiến sĩ cảnh vệ đang làm nhiệm vụ gác đêm giữa thời hoa lửa.
Mùa thu ở chiến khu Việt Bắc, không khí ban đêm mát lạnh nhưng lại vô cùng thiêng liêng. Đêm rằm năm ấy, ánh trăng vắt ngang qua những ngọn núi đá vôi, soi rõ từng lối nhỏ dẫn vào căn lán làm việc của Bác.
Đồng chí Nguyễn Quang Toàn khi ấy là một chiến sĩ cảnh vệ trẻ, được giao nhiệm vụ gác đêm ở vòng ngoài khu vực lán của Bác. Ca gác kéo dài từ chiều muộn đến nửa đêm. Mặc dù đôi mắt đã mỏi và đôi chân bắt đầu tê dại vì phải đứng yên một chỗ quan sát, đồng chí Toàn vẫn giữ vững tư thế, mắt không rời các hướng tiếp cận.
Khoảng 10 giờ đêm, sau khi kết thúc buổi làm việc với các đồng chí Trung ương, Bác Hồ bước ra hiên lán hóng mát. Thấy đồng chí Toàn đang đứng gác dưới gốc cây cổ thụ, bóng đổ dài dưới ánh trăng, Bác lặng lẽ đi vào bên trong.
Một lúc sau, Bác tự tay bưng ra một bát chè hạt sen nhỏ – phần chè mà đồng bào địa phương vừa gửi biếu Bác nhân dịp Trung thu. Bác bước xuống từng bậc cầu thang gỗ, thong thả tiến lại gần vị trí đứng gác của người chiến sĩ trẻ.
Thấy Bác đi về phía mình, đồng chí Toàn vội vàng đứng thẳng người, cất lời chào:
"Báo cáo Bác, tình hình xung quanh vẫn an toàn ạ!"
Bác Hồ mỉm cười, đưa bát chè còn bốc khói nhẹ về phía đồng chí Toàn rồi ân cần nói:
"Chú Toàn này, đêm rằm trăng đẹp quá. Chú đứng gác từ chiều đến giờ chắc đói và mệt rồi. Bác có bát chè hạt sen này, chú ăn đi cho ấm bụng!"
Đồng chí Toàn giật mình bối rối, vội xua tay:
"Báo cáo Bác, cháu đang trong ca trực gác không thể ăn được ạ! Với lại đây là phần chè đồng bào kính biếu Bác, Bác phải ăn để bồi dưỡng sức khỏe ạ!"
Bác Hồ nhìn người chiến sĩ bảo vệ bằng ánh mắt trìu mến như người cha nhìn đứa con nhỏ. Bác ôn tồn giải thích:
"Đồng bào yêu quý Bác nên mới gửi chè cho Bác. Nhưng Bác ăn một mình sao thấy ngon được khi thấy chú đứng gác vất vả ngoài này? Chú ăn bát chè này chính là cùng Bác hưởng thụ tình cảm của đồng bào đấy. Nghe lời Bác, ăn đi chú!"
Không thể từ chối tấm lòng chân thành của Bác, đồng chí Toàn đỡ lấy bát chè bằng cả hai tay. Bát chè hạt sen ngọt thanh, thơm dịu như xua tan đi tất cả mỏi mệt và cái lạnh của sương đêm núi rừng. Vừa ăn, nước mắt người chiến sĩ trẻ vừa lăn dài trên gò má.
Bác Hồ đứng bên cạnh, vỗ nhẹ vào vai đồng chí Toàn và dặn dò:
"Công việc cảnh vệ của các chú tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Các chú thức cho Bác ngủ, giữ an toàn cho căn cứ. Bác cháu ta mỗi người một việc, nhưng đều vì mục tiêu chung là kháng chiến mau thành công để nhân dân ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành!"



