Bài viết

BÁT CHÈ SẺ ĐÔI

BÙI VĂN CƯỜNG

22/08/2026xã Tứ Kỳ (Xã Tứ Kỳ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ



Những năm tháng kháng chiến ở chiến khu Việt Bắc, cuộc sống vô cùng gian khổ và thiếu thốn. Bữa ăn của Bác và các chiến sĩ thường chỉ có cơm độn sắn, cháo bẹ, rau rừng. Mỗi khi có được một chút thực phẩm ngon là một điều vô cùng quý giá. Một hôm, có một đồng chí cán bộ đi công tác từ đồng bằng lên, mang theo một gói đường nhỏ làm quà biếu Bác. Anh cấp dưỡng mừng lắm, giữ lại một ít để pha nước cho Bác, còn lại thì nấu một bát chè đỗ đen nhỏ để Bác bồi dưỡng sức khỏe. Khi bát chè nấu xong, còn nóng hổi, anh cấp dưỡng cẩn thận bưng lên lán mời Bác. Bác nhìn bát chè bốc hơi thơm phức, rồi mỉm cười nói với anh cấp dưỡng: "Cảm ơn chú. Chú gọi giúp Bác đồng chí liên lạc lên đây." Khi người chiến sĩ liên lạc trẻ tuổi chạy vào, Bác chỉ vào bát chè và nói: "Đây, chú và Bác cùng ăn bát chè này." Người chiến sĩ vội xua tay: "Dạ thôi ạ! Đây là phần các đồng chí chuẩn bị để bồi dưỡng cho Bác. Cháu không dám ăn đâu ạ." Bác nhìn người chiến sĩ bằng ánh mắt trìu mến, kéo tay cậu ngồi xuống bên cạnh mình. Bác lấy một chiếc thìa khác, chia bát chè ra làm hai nửa đều nhau rồi nói: "Chú cứ ăn đi. Chúng ta cùng hoạt động, cùng chia ngọt sẻ bùi. Có đắng cùng chịu, có ngọt cùng hưởng. Chú ăn một nửa, Bác ăn một nửa, như vậy mới vui." Nói rồi, Bác đưa một nửa bát chè cho người chiến sĩ. Trước tình cảm chân thành và ấm áp của Bác, người chiến sĩ trẻ không thể từ chối được nữa, cậu xúc động nhận lấy bát chè và ăn ngon lành. Bát chè sẻ đôi đơn sơ giữa núi rừng Việt Bắc đã trở thành một câu chuyện đẹp về tình đồng chí, về sự san sẻ yêu thương của Bác Hồ.



Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn