Bài viết

Bát Chè Xanh Giữa Đêm Hành Quân Và Mệnh Lệnh Khẩn

Kỷ niệm trong một đợt di chuyển Sở Chỉ huy giữa rừng đêm Việt Bắc, ghi lại tác phong làm việc sâu sát, sự ân cần và khả năng giữ bình tĩnh kinh ngạc của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trước những bước ngoặt của chiến trường.

15/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong Chiến dịch Thu Đông 1947, quân Pháp nhảy dù xuống Bắc Kạn nhằm tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến và Bộ Tổng Tư lệnh. Sở Chỉ huy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp phải di chuyển liên tục qua các tán rừng Việt Bắc dưới sự lùng sục ráo riết của máy bay và các toán biệt kích địch.

Đồng chí Nguyễn Việt Dũng khi đó là một cán bộ liên lạc trẻ tuổi, mang chiếc đài vô tuyến và túi hồ sơ tác chiến luôn túc trực sát bên Đại tướng. Một đêm mưa rừng buốt giá, cả đoàn di chuyển ròng rã suốt nhiều giờ qua những con dốc trơn trượt.

Khi đoàn dừng chân nghỉ tạm trong một căn lán nứa bỏ hoang giữa rừng, đồng chí Dũng kiệt sức, đôi chân rỉ máu vì gai rừng cào xước, toàn thân run lên vì lạnh và đói. Nhìn người cán bộ liên lạc trẻ co quắp bên gốc cột lán, Đại tướng Võ Nguyên Giáp không nghỉ ngơi ngay mà tự tay châm bếp lửa than nhỏ, đun một ca nước chè xanh rừng thơm phức.

Đại tướng bưng ca nước nóng lại gần, ngồi xuống bên cạnh đồng chí Dũng và nói:

"Chú Dũng, uống ngụm nước chè nóng này cho ấm người lại đi! Đường hành quân vất vả quá, cố gắng lên chú nhé!"

Đồng chí Dũng hai tay đỡ lấy ca nước, nước mắt rấn rấn vì xúc động:

"Báo cáo Anh Văn, cháu không sao ạ! Anh làm việc suốt ngày đêm, Anh mới là người cần nghỉ ngơi ạ!"

Đại tướng mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai người sĩ quan trẻ. Đúng lúc đó, một điện văn mật từ mặt trận Sông Lô gửi về báo tin địch đang tập trung lực lượng tiến đánh vào khu vực căn cứ kế cận. Mọi người trong lán đều nín thở lo lắng.

Trong khi không khí căng thẳng bao trùm, Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn giữ phong thái hoàn toàn điềm tĩnh. Ông trải tấm bản đồ ra đùi, dùng chiếc đèn pin nhỏ che bớt ánh sáng để nghiên cứu. Chỉ sau vài phút suy ngẫm, Đại tướng đã đọc ngay cho đồng chí Dũng ghi chép từng câu, từng chữ của mệnh lệnh điều chỉnh lực lượng phục kích.

Ghi xong bức điện khẩn, đồng chí Dũng nhìn Đại tướng với sự khâm phục vô bờ. Đại tướng dặn dò kỹ lưỡng:

"Chú phát bức điện này đi ngay. Nhớ bảo vệ máy đài cẩn thận. Sự điềm tĩnh của người chỉ huy trong lúc nguy cấp chính là chỗ dựa tinh thần cho toàn đơn vị. Chúng ta càng bình tĩnh, địch càng hoang mang chú ạ!"

Bức điện khẩn đêm đó đã giúp lực lượng ta kịp thời bẻ gãy đợt càn quét của địch trên sông Lô. Bài học về sự điềm tĩnh và tình thương yêu chu đáo của vị Tổng Tư lệnh giữa đêm rừng rét buốt đã trở thành ngọn đuốc soi sáng suốt cuộc đời binh nghiệp của Trung tướng Nguyễn Việt Dũng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn