BÁT CƠM ĂN DỞ
Bữa trưa hôm ấy, đơn vị tranh thủ ăn cơm trước giờ xuất kích. Cơm vắt, cá khô, canh rau rừng – bữa ăn quen thuộc của người lính. Anh Phúc mới ăn được nửa bát thì có lệnh tập hợp. Anh đặt bát cơm xuống, bảo: “Để đó, đánh xong về ăn tiếp”. Nhưng trận đánh kéo dài, dữ dội. Khi đơn vị quay lại, bát cơm của anh Phúc vẫn còn đó, đã nguội lạnh. Bát cơm ăn dở trở thành ký ức ám ảnh với những người ở lại. Nó nhắc rằng trong thời hoa lửa, có những điều tưởng rất bình thường, nhưng lại không bao giờ có cơ
Bữa trưa hôm ấy, đơn vị tranh thủ ăn cơm trước giờ xuất kích. Cơm vắt, cá khô, canh rau rừng – bữa ăn quen thuộc của người lính.
Anh Phúc mới ăn được nửa bát thì có lệnh tập hợp. Anh đặt bát cơm xuống, bảo: “Để đó, đánh xong về ăn tiếp”.
Nhưng trận đánh kéo dài, dữ dội. Khi đơn vị quay lại, bát cơm của anh Phúc vẫn còn đó, đã nguội lạnh.
Bát cơm ăn dở trở thành ký ức ám ảnh với những người ở lại. Nó nhắc rằng trong thời hoa lửa, có những điều tưởng rất bình thường, nhưng lại không bao giờ có cơ hội làm tiếp.


