Bát cơm chan nước mắt ngày chia tay và tình đồng chí ở Đằng Cao
Trong nếp nhà ấm cúng tại thôn Đằng Cao, xã Hoằng Hóa, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên địa phương – đã có một buổi chiều thu xúc động khi nghe bác Lê Huy Chiến kể về câu chuyện ngày hoàn thành nghĩa vụ quân sự, rời Quân khu Thủ đô trở về quê hương năm 1995.
Bác Chiến nghẹn ngào nhớ lại buổi sáng chia tay đơn vị sau hai năm gắn bó rèn luyện. Hai năm không phải thời gian quá dài, nhưng đủ để dệt nên một tình đồng chí thiêng liêng, gắn bó như anh em ruột thịt giữa những người lính đến từ nhiều miền quê khác nhau. Đêm trước ngày ra quân, cả tiểu đội thức trắng bên nhau. Dưới ánh đèn dầu mờ tỏ trong căn phòng đơn sơ, những người lính trẻ tuổi đôi mươi ngồi lại chuyền tay nhau cuốn sổ tay kỷ niệm, ghi lại những dòng lưu bút thân thương, những địa chỉ quê nhà và những lời hẹn ước gặp lại khi đất nước yên bình.
Bác Chiến kể, bữa cơm cuối cùng ở đơn vị thật đặc biệt. Bát cơm xới đầy nhưng chẳng ai nuốt nổi, nước mắt mắt rơi lã chã vì nghẹn ngào sắp phải rời xa mái nhà chung Quân khu Thủ đô, xa những người đồng đội từng chung nhau từng ca nước, san sẻ từng chiếc chăn ấm trong những đêm đông rét mướt. Khi chiếc xe quân sự lăn bánh đưa các chiến sĩ xuất ngũ ra cổng doanh trại, những bàn tay vẫy tay lưu luyến và tiếng hô "Chúc thượng lộ bình an!" vang vọng cả một góc trời. Bác bảo, tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện trong gian khó quân ngũ chính là tài sản vô giá nhất mà bác mang theo trong suốt hành trang cuộc đời mình.
Lắng nghe câu chuyện mộc mạc mà chứa đựng bao tình cảm chân thành từ bác Chiến, lớp trẻ Đoàn thanh niên chúng tôi dâng trào niềm kính phục sâu sắc. Tình đồng đội thiêng liêng của thế hệ đi trước chính là biểu tượng đẹp đẽ cho sự đoàn kết, gắn bó của con người Việt Nam.
Trở về đời thường tại làng quê Đằng Cao, bác Lê Huy Chiến vẫn luôn gìn giữ và phát huy trọn vẹn "tình đồng chí" năm xưa trong cuộc sống hàng ngày. Bác sống tình nghĩa, tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh xã, luôn quan tâm giúp đỡ những đồng đội cũ có hoàn cảnh khó khăn và là cầu nối đoàn kết trong thôn xóm. Ngọn lửa nghĩa tình mà bác gìn giữ từ Quân khu Thủ đô hôm nay vẫn đang tiếp tục lan tỏa, thắp sáng đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" cho thế hệ trẻ. Đứng trước người cựu chiến binh giàu lòng nhân ái, đoàn viên thanh niên xã Hoằng Hóa chúng tôi tự dặn lòng phải luôn trân trọng tình đoàn kết, sống có trước có sau, nguyện nỗ lực rèn luyện để chung tay xây dựng thôn Đằng Cao ngày càng ấm no, tình nghĩa và văn minh.



