Bát cơm chan nước suối và tình đồng chí giữa rừng đại ngàn
Trong suốt cuộc đời binh nghiệp dọc ngang các chiến trường, ký ức về tình đồng chí keo sơn, gắn bó như ruột thịt nơi đại ngàn Trường Sơn luôn là báu vật tinh thần vô giá mà bác Nguyễn Văn Lợi trân trọng nhất. Bác bồi hồi kể về những đợt hành quân dài ngày thiếu thốn lương thực, cả tiểu đội phải chia nhau từng củ sắn lùi, từng bát cơm chan nước suối đắng hái vội dọc đường đi, và nhường nhau từng viên thuốc xuyên tâm liên khi cơn sốt rét rừng ập đến hành hạ thể xác. Câu chuyện mộc mạc nhưng đong đầy tình nghĩa của bác khiến các đoàn viên thanh niên có mặt không khỏi rưng rưng nước mắt, thấu hiểu sâu sắc rằng chiến thắng của dân tộc ta được dệt nên từ những sự sẻ chia, đùm bọc thầm lặng mà vô cùng thiêng liêng ấy. Bác Lợi nhìn chúng tôi rồi nhắn dặn, hòa bình hôm nay có được là do anh em biết nương tựa vào nhau, quân với dân một lòng, vì vậy tuổi trẻ phải biết yêu thương, đoàn kết để tạo nên sức mạnh dựng xây xã nhà. Lời dạy vàng ngọc của bác thấm sâu vào tâm can thế hệ trẻ xã Hoằng Hóa, trở thành tôn chỉ cho các hoạt động tình nguyện, sẻ chia vì cuộc sống cộng đồng của Đoàn thanh niên.



