BÁT CƠM CHÁY
Ông Phạm Văn Độ, từng là chiến sĩ nuôi quân, kể rằng có những ngày hành quân dài, gạo ít, bếp lửa chỉ được nhóm vào ban đêm để tránh máy bay địch. Một lần, khi đang chia cơm cho đơn vị, ông phát hiện nồi cơm bị cháy đen đáy. Ông vội giấu phần cháy và gạt phần trắng để chia đều cho anh em. Một chiến sĩ trong trung đội thấy vậy liền hỏi: “Thế anh ăn gì?” Ông Độ cười: “Tui ăn anh hùng.” Sau này, khi nhớ lại, ông bảo: “Thanh niên thời đó nghèo, bữa cơm chẳng ra cơm, nhưng ai cũng giàu tình thương
Ông Phạm Văn Độ, từng là chiến sĩ nuôi quân, kể rằng có những ngày hành quân dài, gạo ít, bếp lửa chỉ được nhóm vào ban đêm để tránh máy bay địch. Một lần, khi đang chia cơm cho đơn vị, ông phát hiện nồi cơm bị cháy đen đáy. Ông vội giấu phần cháy và gạt phần trắng để chia đều cho anh em. Một chiến sĩ trong trung đội thấy vậy liền hỏi: “Thế anh ăn gì?” Ông Độ cười: “Tui ăn anh hùng.” Sau này, khi nhớ lại, ông bảo: “Thanh niên thời đó nghèo, bữa cơm chẳng ra cơm, nhưng ai cũng giàu tình thương. Có thể nhịn phần ngon, chỉ để đồng đội được mạnh hơn mình một chút.”


