Bát cơm chia đôi
Bát cơm chia đôi
Ngày còn ở chiến trường Trường Sơn, ông Lâm nhớ nhất không phải tiếng bom nổ, mà là bát cơm ít ỏi được chia đôi mỗi chiều.
Hôm đó, ông bị sốt cao, mệt đến mức cầm thìa không nổi. Thấy vậy, anh Tư – người đồng đội thân nhất – lẳng lặng bớt nửa phần cơm của mình đẩy sang:
“Ăn đi, mày không khỏe sao đi nổi đường tối nay.”
Ông Lâm lắc đầu, nhưng anh Tư chỉ cười:
“Có bao nhiêu đâu, chia nhau cho ấm.”
Nhiều năm sau, khi đã trở về quê, mỗi lần múc cơm cho cháu, ông lại nhớ bát cơm chia đôi hôm ấy – nhỏ bé nhưng ấm như một ngọn lửa giữa chiến trường.



