BÁT CƠM CHIA ĐÔI (1)
Trong những ngày đói kém, bát cơm trở thành thứ quý giá. Ở đơn vị, có thói quen: bát cơm nào cũng được chia đôi, để không ai bị bỏ lại phía sau. Miếng cơm ít đi, nhưng tình người thì đầy lên. Có lần, một chiến sĩ bị thương nặng, anh em nhường hết phần cơm cho anh. Anh lắc đầu, cười yếu ớt: “Ăn đi để còn đánh giặc.” Câu nói ấy theo họ suốt chặng đường sau này. Bát cơm chia đôi không chỉ nuôi sống con người, mà nuôi lớn tinh thần đoàn kết. Nó trở thành biểu tượng giản dị của sức mạnh tập thể tro
Trong những ngày đói kém, bát cơm trở thành thứ quý giá. Ở đơn vị, có thói quen: bát cơm nào cũng được chia đôi, để không ai bị bỏ lại phía sau. Miếng cơm ít đi, nhưng tình người thì đầy lên.
Có lần, một chiến sĩ bị thương nặng, anh em nhường hết phần cơm cho anh. Anh lắc đầu, cười yếu ớt: “Ăn đi để còn đánh giặc.” Câu nói ấy theo họ suốt chặng đường sau này.
Bát cơm chia đôi không chỉ nuôi sống con người, mà nuôi lớn tinh thần đoàn kết. Nó trở thành biểu tượng giản dị của sức mạnh tập thể trong những năm tháng gian khổ nhất.


