Bát cơm chia đôi
Ở một vùng quê nghèo, nơi chiến tranh đi qua để lại bao mất mát, có một gia đình nhỏ sống bằng nghề trồng lúa. Bà cụ Lý đã ngoài 70 tuổi, sống cùng đứa cháu nội.
Một buổi trưa, khi hai bà cháu đang ăn cơm với bát canh rau đơn sơ, một người lính hành quân ghé qua xin nước. Anh gầy gò, quần áo lấm lem, ánh mắt mệt mỏi.
Bà cụ không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ múc thêm bát cơm, chia đôi phần của mình và cháu:
“Ăn đi con, còn sức mà đi tiếp.”
Người lính ngần ngại:
“Con không dám…”
Bà cụ mỉm cười:
“Ở đây không có gì quý, chỉ có tấm lòng.”
Anh lính ăn vội bát cơm, rồi cúi đầu cảm ơn. Trước khi đi, anh nói:
“Nếu còn sống, con nhất định quay lại.”
Chiến tranh kéo dài, rồi kết thúc. Nhiều năm sau, một người đàn ông trong bộ quân phục chỉnh tề tìm về ngôi nhà cũ.
Anh đứng lặng trước bà cụ, giờ đã tóc bạc trắng hơn:
“Con là người lính năm xưa… bát cơm của bà đã cứu con trong lúc kiệt sức.”
Bà cụ cười hiền:
“Bà có làm gì đâu…”
Nhưng chính bát cơm giản dị ấy đã nuôi dưỡng không chỉ một con người, mà còn là niềm tin vào tình nghĩa trong những năm tháng gian khổ nhất.



