Bát cơm chia đôi
Bát cơm chia đôi
Trưa, cả đội chỉ còn đúng một bát cơm.
Gạo ẩm, lẫn cả sạn.
Thu nhìn mọi người, rồi lặng lẽ chia làm hai.
Một nửa để trước mặt mình, một nửa đẩy sang phía thương binh.
Anh lính kia lắc đầu:
“Cô ăn đi, tôi không đói.”
Thu không nói, chỉ cười:
“Em cũng không đói.”
Cuối cùng, bát cơm nguội được ăn hết — không ai biết ai ăn nhiều hơn.
Chỉ biết chiều hôm đó, họ vẫn đủ sức để tiếp tục đi.



