BÁT CƠM CHIA ĐÔI TRONG MÙA MƯA BIÊN GIỚI
Trong những năm 1990, khi đóng quân tại chốt phòng thủ suối Nậm Lạn, vùng biên giới phía Bắc tỉnh Lào Cai, chiến sĩ Lê Viết Tăng đã trải qua những tháng ngày thiếu thốn lương thực, nơi bát cơm chia đôi trở thành biểu tượng sâu sắc của tình đồng đội thời chiến.
Phần 2. Câu chuyện:
Đơn vị của bác Tăng được lệnh cơ động từ Hà Giang sang Lào Cai để tăng cường bảo vệ tuyến biên giới xung yếu, địa hình hiểm trở, tiếp tế khó khăn, mưa rừng kéo dài triền miên. Những ngày ấy, khẩu phần ăn chỉ vỏn vẹn cơm độn sắn, muối rang và rau rừng. Người viết nhớ mãi câu bác kể: “Có hôm mỗi người chỉ được nửa bát cơm, tôi với thằng Thành chia nhau, ăn chậm để đỡ đói.”
Không có tiếng than vãn, chỉ có những ánh mắt lặng lẽ nhìn nhau trong lán trại ẩm ướt. Ban ngày hành quân, ban đêm tuần tra, đôi chân lội suối đến tứa máu, nhưng người lính trẻ vẫn kiên cường bám chốt. Bác Tăng từng được phân công dẫn tổ tuần tra xuyên rừng trong mưa, phát hiện kịp thời dấu hiệu xâm nhập trái phép, góp phần giữ vững an ninh khu vực.
“Tôi không nhớ mình đã ăn bao nhiêu bữa cơm độn, chỉ nhớ lúc đó ai cũng thương nhau lắm,” bác nói, ánh mắt xa xăm. Sau đợt cao điểm ấy, bác được tặng Giấy khen của Trung đoàn vì tinh thần trách nhiệm và đoàn kết nội bộ, một phần thưởng giản dị nhưng đủ để người lính trẻ tự hào suốt đời.


