BÁT CƠM CHIA ĐÔI TRONG RỪNG SÂU
Giữa rừng sâu thiếu thốn, một bát cơm được chia đôi. Không phải khẩu hiệu, đó là tình đồng đội thật sự. Ký ức giản dị nhưng không bao giờ phai.
Câu chuyện
Những năm đầu thập niên 1980, hậu cần nơi biên giới còn rất khó khăn. Có đợt mưa kéo dài, đường tiếp tế bị chia cắt, đơn vị của bác Dũng phải tự xoay xở trong nhiều ngày.
“Có hôm mỗi người chỉ được nửa bát cơm, ăn với muối rang”, bác kể. “Nhưng không ai than.”
Một lần, đồng đội cùng tổ bị sốt rét nặng, không ăn nổi. Bác Dũng đã lặng lẽ nhường phần cơm ít ỏi của mình. “Lúc đó chỉ nghĩ, mình còn khỏe thì nhịn được”, bác nói, giọng bình thản như kể chuyện rất đỗi bình thường.
Chính trong những ngày gian khó ấy, bác cảm nhận rõ nhất giá trị của hai chữ “đồng đội”. Không cần lời hứa, không cần tuyên thệ, chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ hiểu nhau.
“Ở rừng, anh em sống với nhau như ruột thịt”, bác kể. “Có người còn chưa kịp biết quê nhau ở đâu mà sẵn sàng che cho nhau lúc nguy hiểm.”
Ký ức về bát cơm chia đôi ấy theo bác suốt cuộc đời quân ngũ, để sau này, khi trở về đời thường, bác luôn sống chan hòa, nghĩa tình với xóm làng.



