BÁT CƠM CHIA ĐÔI TRONG RỪNG SÂU
Trong một đợt hành quân dài ngày cuối thập niên 1970, đơn vị của Nguyễn Trọng Đại rơi vào tình trạng thiếu lương thực nghiêm trọng. Một bữa cơm rừng chỉ vỏn vẹn vài nắm gạo đã trở thành ký ức sâu sắc với ông. Không phải vì đói, mà vì tình người trong gian khó. Một bát cơm chia đôi, nhớ cả đời.
Hành quân liên tục nhiều ngày trong rừng sâu, đường tiếp tế bị gián đoạn. Gạo cạn dần, mỗi người chỉ được một bát cơm nhỏ nấu vội bên suối. Có chiến sĩ trẻ trong trung đội của bác Đại mới ốm dậy, mặt xanh xao, tay run khi cầm bát.
Nguyễn Trọng Đại nhìn thấy, lặng lẽ gạt nửa bát cơm của mình sang cho cậu lính trẻ.
“Ăn đi, tôi còn chịu được,” bác nói ngắn gọn.
Người lính trẻ sững lại, mắt đỏ hoe. Bữa cơm hôm ấy không ai nói nhiều. Nhưng sau này, khi đã trưởng thành, người lính ấy vẫn nhắc lại câu chuyện nhỏ đó như một bài học lớn về tình đồng đội.
Bác Đại kể lại rất nhẹ:
“Lính mà, lúc khó thì phải tựa vào nhau thôi. No đói gì rồi cũng qua.”



