Cựu chiến binh

BÁT CƠM CHIA ĐÔI VÀ TÌNH ĐỒNG CHÍ TRƯỚC GIỜ RA TRẬN (1)

Đồng Tháp18/05/2026ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP (ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày đỏ lửa tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, thực phẩm là thứ vô cùng xa xỉ. Ông Mưu nhớ lại những buổi chiều muộn, khi tiếng pháo tạm lắng, mấy anh em trong tiểu đội mới có dịp quây quần bên nhau. Suất ăn lúc đó chỉ là những bát cơm nắm lẫn đầy cát bụi và khói súng, kèm theo vài miếng lương khô vụn.

Có một kỷ niệm mà ông Mưu không bao giờ quên: Đó là lần ông cùng người đồng đội thân thiết chia nhau bát cơm cuối cùng trước khi vào trận đánh cao điểm. Người đồng đội ấy nhìn ông, cười hiền hậu rồi nhường phần cơm nhiều hơn cho ông: "Mưu ăn đi, cậu còn khỏe để tí nữa còn xung phong, tớ hơi mệt, ăn thế này đủ rồi". Những hạt cơm khô khốc ấy, khi nuốt xuống cổ họng, ông cảm thấy đắng chát nhưng ấm nóng tình người.

Chính sự nhường nhịn, che chở cho nhau giữa cái chết cận kề đã tạo nên sức mạnh vô hình cho người lính Sư đoàn 308. Với ông Mưu, bát cơm ấy không chỉ là dinh dưỡng để duy trì sự sống, mà nó là sự hy sinh thầm lặng của tình đồng chí. Nhiều năm sau này, mỗi khi ngồi bên mâm cơm gia đình ấm cúng tại quê nhà Yên Mô, ông vẫn thường bùi ngùi nhắc lại bát cơm chia đôi năm ấy, như một cách để tri ân những người anh em đã không còn cơ hội được ăn một bữa cơm bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÁT CƠM CHIA ĐÔI VÀ TÌNH ĐỒNG CHÍ TRƯỚC GIỜ RA TRẬN (1) | Câu chuyện thời hoa lửa