Khác

BÁT CƠM CHIA NỬA GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Ngày nay, khi kể lại câu chuyện ấy, ông vẫn xúc động. Bát cơm chia nửa năm xưa tuy nhỏ bé, nhưng lại là biểu tượng đẹp của tình người trong gian khó – một giá trị không bao giờ phai nhạt theo thời gian.

Vĩnh Long27/03/2026Trần Vinh Khang (TÂN HÀO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, ông Huỳnh Văn Đức là một người lính bình dị, cùng đồng đội bám trụ nơi chiến trường đầy khắc nghiệt. Thiếu thốn là điều thường xuyên: cơm không đủ no, áo không đủ ấm, nhưng tình đồng đội lại luôn đầy ắp.

Có những ngày hành quân dài, lương thực cạn dần, mỗi người chỉ còn lại một phần cơm ít ỏi. Trong hoàn cảnh ấy, không ai giữ riêng cho mình. Người có chia cho người không, người khỏe đỡ người yếu, tất cả cùng nhau vượt qua khó khăn.

Ông Đức nhớ mãi một lần, khi đơn vị đang di chuyển, một đồng đội vì kiệt sức mà ngã xuống. Lúc đó, ông chỉ còn lại một nắm cơm nhỏ. Không suy nghĩ nhiều, ông chia đôi phần ăn của mình, nhường cho đồng đội. Chính phần cơm ấy đã giúp người đồng đội gượng dậy, tiếp tục hành trình cùng đơn vị.

Giữa chiến trường khốc liệt, những hành động giản dị như vậy lại trở thành nguồn sức mạnh to lớn. Đó không chỉ là sự sẻ chia về vật chất, mà còn là niềm tin, là sự gắn bó, là lời nhắc nhở rằng không ai bị bỏ lại phía sau.

Với ông Đức, ký ức về một thời “hoa lửa” không chỉ là bom đạn, mà còn là những nghĩa tình sâu nặng. Chính tình đồng đội đã giúp ông và biết bao người lính vượt qua tất cả, giữ vững ý chí chiến đấu.

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, ông Huỳnh Văn Đức là một người lính bình dị, cùng đồng đội bám trụ nơi chiến trường đầy khắc nghiệt. Thiếu thốn là điều thường xuyên: cơm không đủ no, áo không đủ ấm, nhưng tình đồng đội lại luôn đầy ắp.

Có những ngày hành quân dài, lương thực cạn dần, mỗi người chỉ còn lại một phần cơm ít ỏi. Trong hoàn cảnh ấy, không ai giữ riêng cho mình. Người có chia cho người không, người khỏe đỡ người yếu, tất cả cùng nhau vượt qua khó khăn.

Ông Đức nhớ mãi một lần, khi đơn vị đang di chuyển, một đồng đội vì kiệt sức mà ngã xuống. Lúc đó, ông chỉ còn lại một nắm cơm nhỏ. Không suy nghĩ nhiều, ông chia đôi phần ăn của mình, nhường cho đồng đội. Chính phần cơm ấy đã giúp người đồng đội gượng dậy, tiếp tục hành trình cùng đơn vị.

Giữa chiến trường khốc liệt, những hành động giản dị như vậy lại trở thành nguồn sức mạnh to lớn. Đó không chỉ là sự sẻ chia về vật chất, mà còn là niềm tin, là sự gắn bó, là lời nhắc nhở rằng không ai bị bỏ lại phía sau.

Với ông Đức, ký ức về một thời “hoa lửa” không chỉ là bom đạn, mà còn là những nghĩa tình sâu nặng. Chính tình đồng đội đã giúp ông và biết bao người lính vượt qua tất cả, giữ vững ý chí chiến đấu.

Ngày nay, khi kể lại câu chuyện ấy, ông vẫn xúc động. Bát cơm chia nửa năm xưa tuy nhỏ bé, nhưng lại là biểu tượng đẹp của tình người trong gian khó – một giá trị không bao giờ phai nhạt theo thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÁT CƠM CHIA NỬA GIỮA CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa