Bát cơm cuối của mẹ
Bát cơm cuối của mẹ
Những năm kháng chiến chống Mỹ, dù ở vùng cao Điện Biên còn nhiều khó khăn, Mẹ vẫn sẵn sàng nhường phần ăn ít ỏi cho bộ đội hành quân qua bản.
Một lần, đơn vị bộ đội ghé qua trong lúc Mẹ chỉ còn một nồi cơm nhỏ.
Mẹ nói:
“Các con ăn đi, mẹ ăn sau cũng được.”
Thực ra hôm đó, Mẹ nhịn đói.
Người con trai của Mẹ sau này cũng lên đường nhập ngũ và không trở về.
Câu chuyện về “bát cơm của Mẹ” vẫn được kể lại như biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng.


