Cựu chiến binh

Bát cơm cuối cùng của bà cụ

Ninh Bình16/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều ngày hành quân liên tục, đơn vị chúng tôi dừng chân ở một làng nhỏ ven sườn đồi. Lúc đó, ai cũng mệt rã rời, chân tay rã rời vì đói và thiếu ngủ. Lương khô đã cạn từ hôm trước, nước uống cũng chỉ còn lại vài bi đông chia nhau từng ngụm nhỏ.

Khi chúng tôi vừa đặt ba lô xuống, một bà cụ chậm rãi bước ra từ căn nhà tranh cuối xóm. Bà gầy, lưng còng, tay run run bưng một cái nồi đất nhỏ. Bà nói khẽ:

“Các con ăn tạm chút cơm nóng, nhà cũng chẳng còn nhiều…”

Nắp nồi mở ra, hơi cơm bốc lên thơm đến nao lòng. Nhưng trong nồi chỉ có một ít cơm trắng, lẫn vài hạt khoai. Cả tiểu đội nhìn nhau, không ai dám lấy nhiều. Có người chỉ dám bốc một nhúm nhỏ.

Nhưng bà cụ cứ lặng lẽ xới thêm vào từng bát, vừa xới vừa nói:
“Ăn đi, không sao đâu, bà còn chịu được.”

Đêm hôm đó, chúng tôi ở lại trong làng. Gió rừng lạnh buốt, nhưng ai cũng thấy ấm vì bữa cơm ấy. Sáng hôm sau khi chuẩn bị rời đi, chúng tôi mới biết bà cụ đã nhịn phần gạo cuối cùng của gia đình để nấu cho bộ đội.

Tôi đứng rất lâu trước căn bếp nhỏ, lòng nặng trĩu. Chiến tranh không chỉ có bom đạn, mà còn có những con người sẵn sàng chia cả phần sống của mình cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn