Bát cơm dã chiến bên vô-lăng và nỗi nhớ quê nhà da diết
Đến thăm bác Nguyễn Văn Thuận, Đoàn Thanh niên chúng tôi được lắng nghe câu chuyện đầy xúc động về những bữa cơm tranh thủ bên chiếc vô-lăng xe tải quân sự. Bác Thuận kể rằng giữa chặng hành quân dài ngày qua những cánh rừng cháy khát, mâm cơm dã chiến của người lính lái xe chỉ vỏn vẹn bát cơm độn sắn mốc cùng ít muối hạt đắng ngắt ăn vội ngay tại ca-bin. Gian khổ là vậy nhưng các chiến sĩ Đoàn 559 vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, tiếng cười rộn rã xua tan đi sự mệt mỏi và nguy hiểm rình rập. Bác Thuận xúc động tâm sự, những lúc dừng chân trú quân dưới mái bạt dã chiến, nỗi nhớ dòng sông quê hương Hoằng Hóa và hình bóng người thân tại Thôn Phúc Thịnh lại trào dâng đau đáu, trở thành ngọn hải đăng soi đường giúp bác kiên cường bám trụ tay lái. Những lời tâm sự chân thành của bác thắp sáng trong lòng thế hệ trẻ tình yêu quê hương đất nước sâu sắc và ý thức trách nhiệm dựng xây quê nhà.



