BÁT CƠM ĐẦU TIÊN SAU NGÀY GIẢI PHÓNG
BÁT CƠM ĐẦU TIÊN SAU NGÀY GIẢI PHÓNG
Một bác cựu chiến binh kể rằng, điều bác nhớ nhất sau ngày chiến thắng không phải là cờ hoa.
Mà là...
...một bát cơm trắng.
Nghe vậy, chúng tôi đều ngạc nhiên.
Bác cười.
Trong những năm chiến đấu, có khi nhiều ngày chỉ ăn cơm độn, sắn khô, rau rừng.
Có bữa chỉ chia nhau một nắm gạo rang.
Đến ngày đơn vị tiến vào vùng giải phóng.
Một người dân mang đến nồi cơm nóng.
Khói cơm bốc lên thơm lừng.
Bác bảo:
"Lúc ấy ai cũng nhìn nhau."
Không ai dám ăn trước.
Mọi người chỉ lặng lẽ múc từng ít một.
Có người vừa ăn vừa khóc.
Không phải vì cơm ngon.
Mà vì biết chiến tranh đã kết thúc.
Sau bao năm.
Lần đầu tiên được ăn bữa cơm trong tiếng cười thay cho tiếng bom.
Bác nói nhỏ:
"Các cháu bây giờ ăn cơm mỗi ngày là điều bình thường."
"Còn với bác ngày ấy, bát cơm ấy có hương vị của hòa bình."
Nghe xong, tôi chợt thấy mỗi bữa cơm gia đình hôm nay đều đáng trân trọng hơn rất nhiều.



