Bát Cơm Giữa Chiến Hào (1)
Câu chuyện kể về tình đồng đội giản dị nhưng sâu sắc của những người lính trong chiến tranh. Một bát cơm chia đôi giữa chiến hào đã trở thành kỷ niệm khiến người lính nhớ suốt cuộc đời.
Năm 1973, đơn vị tôi đóng quân ở một khu rừng gần chiến tuyến. Những ngày ấy điều kiện rất thiếu thốn. Lương thực tiếp tế không phải lúc nào cũng đến kịp nên nhiều hôm chúng tôi phải ăn rất ít.
Trong tiểu đội tôi có một người lính trẻ tên Lê Văn Thành, quê ở Thanh Hóa. Thành mới vào đơn vị chưa lâu, người gầy nhưng rất chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người.
Một hôm sau nhiều ngày hành quân liên tục, cả tiểu đội chỉ còn lại một nồi cơm nhỏ. Khi chia phần, mỗi người chỉ được nửa bát.
Lúc đó tôi để ý thấy Thành vẫn chưa ăn. Tôi hỏi:
“Cậu sao không ăn đi?”
Thành cười và nói:
“Em chưa đói lắm, để anh em ăn trước.”
Nhưng tôi biết cậu ấy nói vậy thôi, vì cả ngày chúng tôi đều chưa ăn gì. Tôi liền chia bát cơm của mình làm hai và đưa cho Thành một nửa.
Thành ngạc nhiên:
“Anh ăn đi, anh cũng đang đói mà.”
Tôi đáp:
“Ở chiến trường, nếu một người đói thì tất cả đều đói. Còn nếu chia nhau thì ai cũng có sức mà chiến đấu.”
Chúng tôi ngồi trong chiến hào, mỗi người một nửa bát cơm nguội nhưng cảm thấy ấm lòng.
Sau chiến tranh, mỗi người trở về quê hương của mình. Nhiều năm sau tôi gặp lại Thành trong một buổi họp mặt cựu chiến binh. Vừa gặp tôi, Thành cười và nói:
“Em vẫn nhớ bát cơm ngày ấy. Nó không chỉ là bữa ăn… mà là tình đồng đội.”
Đối với chúng tôi, những năm tháng thời hoa lửa không chỉ có bom đạn và gian khổ, mà còn có những tình cảm giản dị nhưng vô cùng sâu sắc giữa những con người cùng chung lý tưởng.



