Bài viết

Bát cơm giữa mùa bom

Bát cơm giữa mùa bom

Ninh Bình16/05/2026Lê Tuấn Anh (Sưu tầm) (Đoàn xã Thanh Lâm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ở một trạm quân y dã chiến giữa rừng Trường Sơn, y tá Thu gần như thức trắng nhiều đêm liền để chăm thương binh. Thu gầy nhỏ, giọng nói nhẹ như gió, nhưng ai trong đơn vị cũng quý bởi cô lúc nào cũng nghĩ cho người khác trước.

Hôm ấy, đơn vị vừa chuyển về thêm nhiều thương binh sau một trận đánh lớn. Gạo cạn dần, mỗi người chỉ còn một bát cơm độn sắn nhỏ.

Khi phát cơm, anh nuôi phát hiện phần của Thu vẫn còn nguyên. Anh hỏi:

“Sao cô không ăn?”

Thu cười:

“Em ăn rồi.”

Nhưng tối đó, một chiến sĩ trẻ tỉnh dậy giữa cơn sốt lại thấy Thu đang ngồi cạnh, lặng lẽ bón cho mình từng thìa cháo loãng. Hóa ra phần cơm duy nhất của cô đã được đổi lấy chút gạo để nấu cháo cho thương binh nặng.

Người chiến sĩ nghẹn ngào hỏi:

“Còn chị thì sao?”

Thu chỉ cười:

“Chị khỏe mà.”

Sau chiến tranh, người lính năm ấy trở thành bác sĩ. Ông kể rằng mình chọn nghề y chỉ vì từng gặp một cô y tá trong thời hoa lửa — người đã dạy ông hiểu thế nào là lòng nhân hậu giữa chiến tranh khốc liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn