Cựu Thanh niên xung phong

Bát Cơm Giữa Mùa Khô

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, một bát cơm sẻ nửa giữa những người đồng đội đã trở thành ký ức sâu đậm đối với bà Nguyễn Thị Lan. Câu chuyện giản dị ấy là minh chứng cho tình đồng chí, đồng đội và tinh thần vượt khó của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Khánh Hòa24/06/2026Lê Nhật Quỳnh (Chi đoàn thôn Tân Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1970, đơn vị thanh niên xung phong của bà Nguyễn Thị Lan làm nhiệm vụ san lấp hố bom, bảo đảm giao thông trên tuyến đường Trường Sơn. Ban ngày, máy bay địch đánh phá liên tục, công việc thường phải thực hiện vào ban đêm. Những bữa cơm đạm bạc với ít gạo, rau rừng và muối vừng đã trở thành quen thuộc với mọi người.

Trong đội có chị Phan Thị Hạnh, quê Hà Tĩnh, là người luôn vui vẻ và hết lòng với đồng đội. Một lần, sau nhiều ngày làm việc liên tục, bà Lan bị sốt cao, người mệt lả và không thể xuống bếp nhận phần ăn của mình.

Chiều hôm ấy, chị Hạnh lặng lẽ mang đến một chiếc ca nhôm nhỏ đựng cơm nóng. Nhìn thấy bà Lan từ chối vì biết khẩu phần của ai cũng ít, chị Hạnh mỉm cười:

– “Một người ăn no chưa chắc đã khỏe, nhưng hai người cùng sẻ chia thì ai cũng thấy ấm lòng.”

Nói rồi, chị chia đôi phần cơm của mình, nhường cả miếng cá khô quý giá cho người đồng đội đang bệnh. Đêm ấy, tiếng máy bay vẫn gầm rú trên bầu trời, nhưng trong căn hầm nhỏ, tình đồng đội đã làm vơi đi những khó khăn và nỗi nhớ nhà.

Ít lâu sau, trong một trận bom bất ngờ, chị Phan Thị Hạnh bị thương khi đang cùng đồng đội lấp hố bom để thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến. Sau thời gian điều trị, chị trở về quê hương, còn bà Lan tiếp tục công tác đến ngày đất nước thống nhất.

Hơn năm mươi năm sau, trong một lần gặp lại nhau tại buổi họp mặt cựu thanh niên xung phong, bà Nguyễn Thị Lan xúc động nắm tay người đồng đội năm xưa và nói:

– “Tôi chưa bao giờ quên bát cơm chị đã chia cho tôi giữa những ngày thiếu thốn ấy. Nó không chỉ là bữa ăn, mà còn là tình nghĩa của cả một thế hệ sống vì nhau.”

Đến nay, mỗi khi kể lại cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh, bà Lan luôn nhắc rằng điều quý giá nhất mà bà có được không phải là những kỷ vật vật chất, mà chính là tình người và tinh thần đoàn kết đã giúp biết bao người vượt qua bom đạn để đi đến ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn