"BÁT CƠM GIỮA MÙA MƯA"
Tôi là Đặng Văn Thọ, sinh năm 1944. Những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã để lại trong tôi biết bao kỷ niệm không thể nào quên. Điều tôi nhớ nhất không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là nghĩa tình quân dân sâu nặng trong những ngày gian khó.
Đó là vào một mùa mưa, đơn vị chúng tôi hành quân liên tục nhiều ngày để kịp chi viện cho chiến trường. Đường rừng lầy lội, quần áo ai cũng ướt sũng, lương thực mang theo gần cạn. Sau nhiều giờ băng rừng, cả đơn vị dừng chân tại một bản nhỏ nằm nép mình dưới chân núi.
Biết bộ đội hành quân qua, bà con trong bản dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn vẫn gom góp từng nắm gạo, bó rau rừng, quả bầu, con cá suối để nấu cho chúng tôi một bữa cơm. Mỗi người chỉ có một bát cơm nhỏ, vài cọng rau luộc và chút muối vừng, nhưng đó là bữa cơm ngon nhất mà tôi từng được ăn.
Tôi vẫn nhớ hình ảnh một cụ già tóc bạc trắng, tay run run bưng nồi cơm đến và nói: "Các con cố ăn cho khỏe để còn đánh giặc. Bà con ở đây có ít góp ít, mong đất nước sớm hòa bình."
Những lời nói mộc mạc ấy khiến ai nấy đều nghẹn ngào. Chúng tôi hiểu rằng phía sau mỗi bước chân người lính là biết bao tấm lòng của Nhân dân âm thầm chở che, đùm bọc. Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi vượt qua bom đạn, gian khổ và hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.
Ngày đất nước thống nhất, tôi nhiều lần muốn trở lại tìm thăm bản làng năm xưa để nói lời cảm ơn, nhưng thời gian đã làm mọi thứ đổi thay. Dẫu vậy, hình ảnh bát cơm nóng giữa mùa mưa và tấm lòng của bà con vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của tôi.
Mỗi khi kể lại câu chuyện này cho con cháu, tôi luôn nhắn nhủ rằng thắng lợi của dân tộc không chỉ được làm nên bởi sự chiến đấu quả cảm của những người lính ngoài mặt trận, mà còn bởi sự hy sinh thầm lặng, sự đùm bọc và niềm tin son sắt của Nhân dân ở hậu phương. Đó là truyền thống quý báu mà các thế hệ hôm nay cần tiếp tục gìn giữ, phát huy để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.



