Bát cơm giữa rừng
Năm 1972, bà Phạm Thị Lan là hội viên phụ nữ tại một vùng căn cứ cách mạng ở miền Tây Nam Bộ. Chồng đi bộ đội xa nhà, một mình bà vừa chăm con nhỏ vừa tham gia tiếp tế lương thực cho lực lượng cách mạng hoạt động trong rừng tràm.
Thời điểm ấy, cuộc sống người dân vô cùng khó khăn. Gạo thiếu, muối hiếm, nhiều gia đình phải ăn cháo cầm hơi qua ngày. Thế nhưng mỗi khi nghe tin bộ đội hành quân qua địa phương, bà Lan lại lặng lẽ chắt chiu từng lon gạo để nấu cơm gửi vào căn cứ.
Một chiều mưa lớn, bà nhận được tin có một tổ trinh sát đang bị mắc kẹt trong rừng nhiều ngày vì địch bao vây. Không ngại nguy hiểm, bà gói cơm vào lá chuối, chèo xuồng len lỏi qua những con rạch nhỏ để tiếp tế cho các chiến sĩ.
Đường đi tối om, tiếng máy bay thỉnh thoảng lại gầm rú trên đầu. Có lúc xuồng suýt va phải toán lính đi tuần khiến bà phải nấp im dưới đám lục bình hàng giờ liền. Dù vậy, bà vẫn quyết tâm giữ bằng được gói cơm còn nóng.
Khi đến nơi, nhìn các chiến sĩ trẻ ăn từng muỗng cơm trong im lặng vì đã quá đói và mệt, bà Lan xúc động đến rơi nước mắt. Một chiến sĩ nắm chặt tay bà nói:
– “Nhờ bà con che chở mà tụi con có thêm sức tiếp tục chiến đấu.”
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Lan vẫn sống giản dị nơi quê nhà. Mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến tranh, bà thường nói rằng mình chỉ làm điều rất nhỏ bé. Nhưng chính những “điều nhỏ bé” ấy đã góp phần tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho người lính giữa thời hoa lửa đầy gian khó.



