Bài viết

BÁT CƠM GIỮA RỪNG

Thanh Hóa15/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà yên tĩnh, ông Lê Quang Năm ngồi bên chiếc bàn nhỏ. Trước mặt ông là bát cơm nóng vừa được người nhà đặt xuống. Ông cầm đũa, nhìn một lúc rồi mới ăn.

Chẳng ai biết rằng, với người đàn ông đã bước qua tuổi bảy mươi, một bát cơm bình thường đôi khi lại có thể đưa ký ức trở về từ một nơi rất xa.

Ông nói:

“Ngày ở chiến trường, có những lúc chỉ mong được ăn một bữa cơm cho thật no.”

Rồi ông kể về một câu chuyện đã nằm lại trong ký ức suốt hơn nửa thế kỷ.


Năm 1971, ông Lê Quang Năm lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Những năm tháng sau đó, ông gắn bó với quân ngũ trong suốt hai mươi năm, cho đến khi xuất ngũ vào năm 1991.

Khoảng thời gian ấy đủ dài để một người thanh niên trưởng thành thành một người đàn ông.

Nhưng ở chiến trường, có những ngày tháng dường như dài hơn rất nhiều so với những con số trên lịch.

Những cuộc hành quân liên tiếp.

Những ngày thiếu thốn.

Những đêm nghỉ vội.

Và những bữa cơm không phải lúc nào cũng đủ đầy.

Có những hôm, phần ăn của người lính chỉ vừa đủ để chống lại cái đói. Họ ăn nhanh, ăn gọn, rồi lại tiếp tục nhiệm vụ.

Đói là chuyện thường ngày.

Mệt cũng là chuyện thường ngày.

Điều bất thường duy nhất là chẳng ai biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.

Một lần, sau nhiều giờ hành quân, đơn vị dừng chân.

Mọi người đều thấm mệt.

Có người nằm xuống là ngủ.

Có người tranh thủ sửa lại đôi dép đã mòn.

Có người ngồi dựa vào gốc cây, đôi mắt nhìn về phía xa.

Ông Năm mở phần lương thực của mình.

Chỉ còn lại một ít.

Ông nhìn phần ăn, rồi nhìn sang người đồng đội ngồi bên cạnh.

Người ấy cũng đang nhìn vào phần ăn của mình.

Cả hai không nói gì.

Ở chiến trường, đôi khi chẳng cần phải nói.

Ai cũng hiểu người bên cạnh đang nghĩ gì.

Ông Năm chia phần của mình.

Một nửa đưa cho đồng đội.

Người kia lắc đầu:

“Thôi, anh ăn đi.”

Ông Năm nói:

“Chia ra mỗi người một ít.”

Chỉ một câu nói đơn giản.

Nhưng trong những ngày thiếu thốn, một nửa khẩu phần không còn là một nửa.

Nó là sự sẻ chia.

Là tình đồng đội.

Là cách những người lính giữ cho nhau sức mạnh để tiếp tục bước đi.

Họ ăn chậm hơn thường ngày.

Không ai nói nhiều.

Sau bữa ăn, người đồng đội nhìn ông Năm rồi cười:

“Mai kiếm được gì ăn ngon hơn thì nhớ để phần tôi.”

Ông Năm cũng cười:

“Được.”

Không ai biết đó là một câu nói đùa hay một lời hẹn.

Có lẽ chính những người lính lúc ấy cũng không nghĩ rằng một ngày nào đó, họ sẽ nhớ về một bữa cơm đơn sơ như nhớ về một phần đời của mình.


Chiến tranh không chỉ có những khoảnh khắc dữ dội.

Phần lớn thời gian của người lính lại được tạo nên từ những điều rất nhỏ.

Một lần chia nhau ngụm nước.

Một người nhường bạn mình chỗ nằm khô hơn.

Một chiếc áo được chuyền cho người đang rét.

Một phần ăn được bẻ đôi.

Những điều ấy không xuất hiện trong những bản báo cáo.

Nhưng lại là thứ giúp con người đứng vững giữa những ngày gian khổ nhất.

Ông Năm kể rằng, ở chiến trường, người lính có thể thiếu nhiều thứ nhưng không thể thiếu đồng đội.

Bởi khi cùng nhau đi qua gian khổ, những người xa lạ dần trở thành người thân.

Họ biết ai đi nhanh, ai đi chậm.

Biết ai thường nhớ nhà.

Biết ai hay nói chuyện.

Biết ai lúc mệt vẫn cố tỏ ra bình thường.

Và cũng biết lúc nào cần đưa tay kéo người bên cạnh đứng dậy.

Có những tình bạn không cần một lời kết nghĩa.

Chỉ cần cùng nhau sống qua những ngày tháng khắc nghiệt, thế là đủ.


Nhưng chiến tranh không cho người ta quyền giữ mọi thứ bên mình mãi mãi.

Một ngày, đội hình thay đổi.

Những người lính phải tiếp tục lên đường.

Người đồng đội từng chia với ông Năm nửa phần cơm hôm ấy cũng đi về một hướng khác.

Họ chỉ kịp bắt tay nhau.

Không có một cuộc chia tay dài.

Không có những lời lẽ lớn lao.

Bởi lúc ấy, ai cũng nghĩ rằng rồi sẽ còn gặp lại.

Nhưng cuộc chiến kéo dài.

Những con đường của người lính mỗi lúc một khác.

Năm tháng cứ thế trôi.

Có những người trở về.

Có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Có những cái tên chỉ còn được nhắc lại trong ký ức của những người từng sống cùng họ.

Và đôi khi, điều đau lòng nhất không phải là biết một người đã hy sinh.

Mà là nhận ra mình đã không kịp nói với họ một lời nào trước khi chia xa.

Ông Năm vẫn nhớ bữa cơm ngày ấy.

Nhớ người đồng đội.

Nhớ câu nói:

“Mai kiếm được gì ăn ngon hơn thì nhớ để phần tôi.”

Nhưng cái “ngày mai” ấy có lẽ đã không bao giờ đến theo cách họ từng nghĩ.


Hai mươi năm quân ngũ khép lại vào năm 1991.

Ông Năm trở về quê.

Sau những năm tháng xa nhà, ông lại được ngồi trước một mâm cơm gia đình.

Cơm trắng.

Rau xanh.

Những món ăn giản dị.

Không còn tiếng động của chiến trường.

Không còn những bữa ăn vội vàng.

Không còn phải tính xem phần ăn hôm nay có đủ để đi tiếp hay không.

Ông có thể ăn một bữa cơm thật no.

Nhưng có lẽ từ đó về sau, mỗi khi ngồi trước một bát cơm đầy, ông lại nhớ đến những bữa cơm ít ỏi năm nào.

Và nhớ những người từng ngồi cạnh mình.

Có những người đã trở về quê.

Có những người trở thành thương binh.

Có những người mang theo ký ức chiến tranh suốt đời.

Và cũng có những người chỉ còn tồn tại trong câu chuyện của những người sống sót.

Đó là điều mà thời gian không thể thay đổi.


Hôm nay, khi ông Năm kể lại câu chuyện ấy, giọng ông vẫn bình thản.

Ông không kể để chứng minh mình đã khổ đến đâu.

Ông chỉ kể như một người đang nhớ về những người từng đi cùng mình qua một quãng đời.

Có lẽ, với ông, bữa cơm năm ấy không đáng nhớ vì nó ngon.

Nó đáng nhớ bởi trong một thời mà ai cũng thiếu thốn, vẫn có người sẵn sàng chia cho nhau phần ít ỏi mình đang có.

Chiến tranh có thể lấy đi của con người nhiều thứ.

Nhưng nó cũng làm sáng lên những phẩm chất đẹp nhất của con người: lòng nhân ái, sự sẻ chia, lòng trung thành và tình đồng đội.

Một nửa khẩu phần giữa rừng năm ấy có thể chẳng đáng bao nhiêu.

Nhưng với những người lính trẻ, đó là một nửa sự sống được trao cho nhau.

Và có lẽ, đó chính là điều còn lại sâu sắc nhất sau hai mươi năm quân ngũ của ông Lê Quang Năm.

Không phải những con số.

Không phải những năm tháng dài.

Mà là những con người.

Những người đã từng ngồi bên ông trong những bữa cơm vội.

Những người từng chia cho ông một ngụm nước.

Những người từng cùng ông bước qua những ngày gian khổ.

Và những người đã gửi lại tuổi trẻ của mình ở một nơi rất xa quê nhà.

Để hôm nay, giữa một buổi chiều bình yên, ông có thể ngồi trước một bát cơm nóng và kể lại rằng:

Có những bữa cơm chỉ đủ làm người ta no trong một ngày, nhưng có những bữa cơm lại đủ để một người nhớ suốt cả cuộc đời.

Và có những người đồng đội, dù đã đi xa hơn nửa thế kỷ, vẫn chưa bao giờ thực sự rời khỏi ký ức của người còn sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÁT CƠM GIỮA RỪNG | Câu chuyện thời hoa lửa