Bát cơm giữa rừng khô
Năm 1979, đơn vị của anh bộ đội tên Lâm làm nhiệm vụ tại một vùng rừng xa ở Campuchia. Sau nhiều ngày hành quân truy quét tàn quân Khmer Đỏ, lương thực của bộ đội gần cạn. Mỗi người chỉ còn một nắm cơm nhỏ cho cả ngày.
Trưa hôm ấy, khi đi qua một ngôi làng bị tàn phá, Lâm nhìn thấy một bà mẹ Campuchia đang ôm đứa con gầy yếu vì đói. Đứa bé gần như không còn sức để khóc. Không suy nghĩ nhiều, Lâm lấy phần cơm cuối cùng của mình đưa cho hai mẹ con. Người phụ nữ xúc động chắp tay cảm ơn trong nước mắt. Đồng đội nhìn anh lo lắng vì phía trước còn quãng đường dài, nhưng Lâm chỉ cười hiền: “Mình chịu đói được, trẻ nhỏ thì không.”
Giữa chiến tranh nơi đất khách, tình người của những anh bộ đội Việt Nam đã sưởi ấm biết bao số phận đau thương.



